Cánh Thư Viết Dở
Một lá thư chưa kịp gửi trong những ngày chiến tranh ác liệt đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của một nữ giao liên trẻ. Nhiều năm sau hòa bình, những dòng chữ viết dở ấy vẫn khiến bà nghẹn ngào mỗi khi nhớ lại đồng đội của mình.
Năm 1970, bà Đặng Thị Lan mới 19 tuổi, làm nhiệm vụ giao liên tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Công việc của bà là mang thư từ, tài liệu và dẫn đường cho các đơn vị hành quân xuyên rừng.
Những chuyến đi thường bắt đầu lúc trời tối. Mọi người phải men theo đường mòn, tránh các điểm đóng quân và pháo kích. Có hôm đi liên tục hai ngày mới tới nơi.
Trong tổ giao liên của bà Lan có anh chiến sĩ tên Vũ, lớn hơn bà vài tuổi. Anh hiền lành, ít nói nhưng lúc nào cũng mang theo một cuốn sổ nhỏ trong túi áo.
Một lần nghỉ chân bên suối, bà tò mò hỏi thì anh cười:
— “Tui viết thư cho má mà chưa biết ngày nào gửi được.”
Từ đó, mỗi lần dừng chân, anh Vũ lại tranh thủ viết thêm vài dòng dưới ánh đèn pin bọc vải đen để tránh lộ sáng.
Anh kể về rừng cao su mùa thay lá, về đồng đội trong đơn vị và cả ước mơ sau chiến tranh sẽ về quê học nghề sửa máy.
Nhưng rồi một trận càn lớn bất ngờ xảy ra khi tổ giao liên đang vượt rừng.
Tiếng súng nổ dồn dập khắp phía.
Mọi người tản ra tìm đường thoát. Trong lúc hỗ trợ đồng đội bị thương, anh Vũ trúng đạn.
Khi bà Lan chạy đến, anh chỉ kịp trao lại cuốn sổ nhỏ đã thấm nước mưa rồi nói yếu ớt:
— “Nếu còn sống… gửi giúp tui về cho má…”
Đó là lần cuối cùng bà gặp anh.
Sau chiến tranh, bà Lan lần theo địa chỉ cũ trong cuốn sổ để tìm gia đình anh Vũ. Khi trao lại quyển sổ tay cho mẹ anh, bà cụ ôm chặt nó vào lòng rồi bật khóc.
Trong cuốn sổ ấy, lá thư vẫn còn dang dở ở dòng cuối:
“Má đừng lo cho con nhiều nghen… mai này hòa bình…”
Câu viết chưa bao giờ kết thúc.
Nhưng với bà Lan, chính sự dang dở ấy lại nói lên đầy đủ nhất về một thế hệ thanh xuân đã gửi lại nơi chiến trường.



