CÁNH THƯ XUYÊN MÀN ĐÊM KÝ ỨC NGƯỜI GIAO LIÊN TRÊN ĐẤT SA ĐÉC NĂM XƯA
Bài viết đưa người đọc trở về chiến trường tỉnh Sa Đéc cũ năm 1970, mốc thời gian đánh dấu sự khốc liệt khi địch bủa vây gắt gao nhằm cắt đứt liên lạc của ta. Qua hồi ức của Ông Út Long, hình ảnh người chiến sĩ giao liên hiện lên với sự mưu trí, quả cảm, dầm mình trong bùn lầy và hiểm nguy để bảo vệ những "cánh thư sinh mệnh".
Trên bản đồ chiến thuật, nếu vũ khí và lương thực là cơ bắp, thì thông tin liên lạc chính là hệ thần kinh của mọi chiến dịch. Trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, đặc biệt là vào khoảng năm 1970 tại chiến trường tỉnh Sa Đéc cũ (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp), hệ thần kinh ấy được giữ vững bởi những bước chân không mỏi của lực lượng giao liên. Tìm gặp Ông Út Long, một giao liên kiên trung năm xưa, chúng tôi đã được sống lại những giây phút nghẹt thở trên tuyến đường đưa thư mật.
Năm 1970, tình hình tại tỉnh Sa Đéc cũ vô cùng căng thẳng. Địch ráo riết củng cố bộ máy kìm kẹp, đóng thêm nhiều đồn bốt, giăng kẽm gai và sử dụng chó săn, đèn pha tuần tiễu suốt đêm ngày. Nhiệm vụ của những người làm công tác giao liên lúc bấy giờ là vô cùng hiểm nguy: phải chuyển những mệnh lệnh chiến đấu từ Tỉnh ủy xuống các cơ sở mật và ngược lại.
Ông Út Long kể, tài sản quý giá nhất của người giao liên khi đó chỉ là một trí nhớ siêu phàm và lòng dũng cảm. Để qua mắt sự kiểm soát của lính ngụy, các giao liên phải hóa trang thành người đi buôn, đi làm đồng, giấu tài liệu mật trong ruột trái cây, gấu áo, hoặc thậm chí là cuộn tròn nhét vào những chiếc ống tre nhỏ.
"Có những đêm mang theo công văn hỏa tốc, tôi phải lội qua những đoạn kênh nước ngập đến ngực, trên đầu là pháo sáng địch bắn rực cả một khúc sông," Ông Út Long rưng rưng nhớ lại. "Luật bất thành văn của người làm giao liên là tài liệu quý hơn cả mạng sống. Nếu bị địch phục kích bất ngờ, việc đầu tiên không phải là tháo chạy, mà là phải nhai nuốt hoặc tiêu hủy bằng được tài liệu mật để bảo vệ an toàn cho tổ chức và đồng đội". Những chuyến đi xuyên màn đêm ấy không chỉ đòi hỏi sức bền, mà còn là sự cân não, nhạy bén phán đoán tình huống để luồn sâu, vượt tuyến thành công.
Sự hy sinh thầm lặng của lực lượng giao liên trên đất Sa Đéc năm xưa đã góp phần kết nối những mạch máu phong trào, tạo nên sức mạnh tổng hợp đánh bại mọi âm mưu của kẻ thù. Dù không trực tiếp đối mặt với giặc trên chiến hào, nhưng mỗi chuyến thư trót lọt đều mang sức nặng của một trận đánh thắng lợi.
Câu chuyện của Ông Út Long đã để lại trong lòng thế hệ trẻ những nốt trầm đầy ý nghĩa. Lịch sử đã lùi xa, nhưng bài học về tính kỷ luật, sự mưu trí và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối với công việc vẫn còn vẹn nguyên.


