Cao Bá Quát – Ngọn lửa kiêu hãnh và khí phách thiên lương
Lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỷ XIX dưới triều Nguyễn là một bức tranh với nhiều mảng màu trầm tối của chế độ phong kiến suy vi. Giữa bối cảnh xã hội ngột ngạt ấy, cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” là dịp để chúng ta lật mở lại những chương sử để tìm về những đốm lửa rực sáng của khí phách và lương tri. Trong số những bậc tiền nhân, có một người đàn ông đã dùng cả cuộc đời và máu xương của mình để thắp lên ngọn lửa của sự phản kháng và khát vọng tự do. Người ấy được người đời kính cẩn tôn vinh là “Thần Siêu, Thánh Quát” – danh sĩ Cao Bá Quát.
Sinh ra tại vùng đất văn hiến Gia Lâm (Hà Nội), Cao Bá Quát nổi tiếng là một bậc kỳ tài với tư chất thông minh xuất chúng và tính cách thẳng thắn, can trường. "Thời hoa lửa" của ông không bắt đầu trên chiến trường chính quy mà bùng cháy ngay từ chốn trường thi, quan trường – nơi ông dùng ngòi bút để thách thức những giáo điều cổ hủ và bảo vệ công lý. Hành động tự tay dùng muội đèn sửa bài thi cho các sĩ tử nghèo có văn hay nhưng phạm húy khi làm quan sơ khảo tại Thừa Thiên là minh chứng đầu tiên cho ngọn lửa thiên lương của ông. Ông thà chịu tội chết, thà gánh chịu ngục tù, tra tấn dã man chứ quyết không để tài năng của con người bị bóp nghẹt bởi những luật lệ phong kiến vô lý.
Nhưng bước ngoặt vĩ đại nhất để cuộc đời Cao Bá Quát chính thức hòa vào "thời hoa lửa" của nhân dân là cuộc khởi nghĩa Mỹ Lương (1854). Sau những năm tháng bôn ba, chứng kiến cảnh lầm than, đói khổ của người dân cày dưới ách áp bức của triều đình, người trí thức ấy hiểu rằng văn chương không thể cứu được những bụng đói, thơ ca không thể gạt đi nước mắt của vạn mảnh đời cơ cực. Ông đã vứt bút nghiêng, cầm gươm đứng lên lãnh đạo nông dân khởi nghĩa chống lại triều đình phong kiến nhà Nguyễn tàn bạo.
Hình ảnh một nhà thơ lớn, người sở hữu những vần thơ kiêu hãnh “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” (Đời mình chỉ cúi đầu trước hoa mai), giờ đây khoác áo vải, đứng dưới bóng cờ đào thúc quân xông trận chính là biểu tượng rực rỡ nhất của một thời hoa lửa. Ông không chọn sự an yên của một kẻ sĩ ẩn dật, ông chọn dấn thân vào hỏa tuyến, biến máu của mình thành ngọn đuốc soi đường cho khát vọng công bằng và nhân phẩm của người nông dân. Dù cuộc khởi nghĩa không thành, ông anh dũng ngã xuống nơi trận tiền, nhưng khí phách của vị thủ lĩnh ấy vẫn hiên ngang bất khuất, rực cháy cho đến những giây phút cuối cùng.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, bụi thời gian có thể làm mờ đi những vết tích chiến trường xưa, nhưng câu chuyện thời hoa lửa của Cao Bá Quát thì vẫn mãi là một khúc tráng ca bất tử. Tên tuổi của ông đã vượt qua những định kiến của triều đại đương thời, được lịch sử và nhân dân ghi nhận như một biểu tượng kiêu hãnh của trí thức Việt Nam: yêu nước, thương dân, gan góc và không bao giờ khuất phục trước cái xấu, cái ác.
Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về Cao Bá Quát đem đến cho thế hệ trẻ hôm nay bài học sâu sắc về bản lĩnh sống và sự trung thực với chính mình. Sống trong một xã hội hòa bình và phát triển, tuổi trẻ chúng tôi có thể không cần phải cầm súng cầm gươm xông pha trận mạc như tiền nhân, nhưng chúng tôi cần giữ vững "ngọn lửa thiên lương" trong tim. Đó là ngọn lửa của tư duy phản biện, sự dũng cảm đấu tranh chống lại những biểu hiện tiêu cực, lạc hậu, và khát vọng không ngừng đổi mới để cống hiến cho sự tiến bộ của quê hương, đất nước.


