Cao điểm 384 - đường 19 An Khe - Bình Định
Liệt sĩ Đào Duy Hiển, quê quán Nham Sơn, Yên Dũng, Bắc Giang, nhập ngũ tháng 5 năm 1971, là chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Trong quá trình trực tiếp chiến đấu trên chiến trường miền Trung, anh đã anh dũng hi sinh năm 1972 tại cao điểm 384, đường 19 An Khê, Bình Định. Sự hi sinh của anh góp phần bảo vệ tuyến giao thông chiến lược quan trọng, thể hiện tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường của người lính cách mạng.
I. TUỔI TRẺ Ở MIỀN QUÊ NHAM SƠN
Nham Sơn, vùng quê trung du của huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang, là nơi Đào Duy Hiển sinh ra và lớn lên. Cuộc sống nơi đây tuy còn nhiều khó khăn nhưng thấm đượm nghĩa tình làng xóm. Tuổi thơ anh gắn liền với ruộng nương, đồi bãi và những ngày lao động vất vả cùng gia đình. Chính sự lam lũ ấy đã rèn cho Hiển tính cách điềm đạm, chịu đựng và giàu trách nhiệm.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, những câu chuyện từ tiền tuyến, những tấm giấy báo tử gửi về làng đã sớm gieo trong lòng người thanh niên quê Nham Sơn ý thức rõ ràng về nghĩa vụ với Tổ quốc. Anh hiểu rằng để quê hương được bình yên, phải có những người sẵn sàng đứng lên nhận phần gian khổ.
II. LÊN ĐƯỜNG THEO TIẾNG GỌI NON SÔNG
Tháng 5 năm 1971, Đào Duy Hiển nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Ngày rời quê, anh mang theo ba lô giản dị, vài bộ quần áo và niềm tin vững chắc vào thắng lợi của cách mạng. Cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ, không nhiều lời, nhưng chất chứa bao gửi gắm của gia đình và xóm làng.
Trong quân ngũ, dù không giữ quân hàm hay chức vụ cụ thể, Hiển luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ của một chiến sĩ trực tiếp chiến đấu. Anh sống chan hòa với đồng đội, nghiêm túc trong huấn luyện, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, gian khổ.
III. TRÊN TUYẾN LỬA ĐƯỜNG 19 – AN KHÊ
Những năm 1971–1972, đường 19 (An Khê – Bình Định) là một trong những tuyến giao thông chiến lược đặc biệt quan trọng, nối liền đồng bằng ven biển với Tây Nguyên. Địch tập trung lực lượng đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt sự chi viện của ta, biến nơi đây thành chiến trường khốc liệt.
Cao điểm 384 án ngữ trên trục đường 19 là vị trí chiến lược then chốt. Đơn vị của Đào Duy Hiển được giao nhiệm vụ bám trụ, chiến đấu bảo vệ cao điểm, giữ vững hành lang vận chuyển. Bom đạn trút xuống liên hồi, địa hình hiểm trở, thiếu thốn lương thực, nước uống, nhưng anh và đồng đội vẫn kiên cường bám trận địa.
Trong những ngày căng thẳng nhất, Hiển luôn giữ vững tinh thần, sát cánh cùng đồng đội, không rời vị trí dù nguy hiểm cận kề. Anh hiểu rằng, chỉ cần cao điểm bị mất, cả tuyến đường chiến lược sẽ bị uy hiếp.
IV. ANH DŨNG HI SINH NĂM 1972
Năm 1972, trong một trận giao tranh ác liệt tại cao điểm 384, đường 19 An Khê, Đào Duy Hiển đã anh dũng hi sinh khi đang trực tiếp chiến đấu bảo vệ trận địa. Anh ngã xuống giữa khói lửa chiến trường, khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau bao ước mơ chưa kịp thực hiện.
Sự hi sinh của anh đã góp phần giúp đơn vị giữ vững cao điểm, bảo vệ an toàn tuyến đường chiến lược, tạo điều kiện cho các lực lượng tiếp tục hành quân, chi viện cho chiến trường.
V. CAO ĐIỂM LỊCH SỬ VÀ TÊN ANH CÒN MÃI
Liệt sĩ Đào Duy Hiển đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình trên cao điểm 384, giữa núi rừng An Khê – Bình Định. Từ quê hương Nham Sơn – Yên Dũng – Bắc Giang đến nơi anh nằm lại là quãng đường dài hun hút, nhưng tên anh vẫn sống mãi trong lòng đồng đội và nhân dân.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của những người lính như anh. Cao điểm năm xưa giờ đã lặng yên, nhưng sự hi sinh của Đào Duy Hiển vẫn là dấu son không phai trong lịch sử – biểu tượng của lòng trung kiên, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Anh nằm lại trên đỉnh cao, để con đường chiến lược mãi thông suốt, để đất nước đi tới ngày toàn thắng.



