Cựu chiến binh

CAO ĐIỂM 685 – NHỮNG NGƯỜI LÍNH KHÔNG LÙI BƯỚC

Tuyên Quang04/08/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CAO ĐIỂM 685 – NHỮNG NGƯỜI LÍNH KHÔNG LÙI BƯỚC

Nếu Cao điểm 468 được nhắc đến như nơi giữ từng tấc đá, thì Cao điểm 685 lại được nhiều cựu chiến binh gọi là "ngọn núi của ý chí".

Đây là một trong những điểm cao diễn ra nhiều trận chiến ác liệt trong những năm 1984–1985.

Địa hình hiểm trở.

Ba phía là vách đá dựng đứng.

Đường lên chỉ là những lối mòn nhỏ quanh sườn núi.

Ban ngày, mọi hoạt động gần như phải dừng lại vì pháo kích.

Ban đêm, từng tổ chiến sĩ lặng lẽ cõng đạn, lương thực và nước uống lên chốt.

Có người đi suốt tám giờ chỉ để đưa được vài chục kilôgam hàng tiếp tế.

Nhiều chuyến đi không bao giờ trở về.

Một cựu chiến binh từng viết trong hồi ký:

"Điều khiến chúng tôi sợ nhất không phải là cái chết, mà là không hoàn thành nhiệm vụ giữ chốt."

Giữa mùa hè năm 1984, một đại đội nhận lệnh tăng cường lên Cao điểm 685.

Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Đỗ Minh.

Đêm trước ngày lên chốt, Minh lặng lẽ viết thư cho mẹ.

Anh không nói về bom đạn.

Chỉ kể rằng trên núi nhiều mây, nhiều đá và hứa sẽ mang về cho mẹ một cành lan rừng khi hoàn thành nhiệm vụ.

Lá thư ấy mãi mãi không được chính tay anh gửi.

Những ngày sau đó, trận địa liên tục hứng chịu các đợt pháo kích dữ dội.

Đất đá bị xới tung.

Nhiều công sự sập hoàn toàn.

Nhưng những người lính vẫn bám trụ.

Khi đồng đội bị thương, họ thay nhau cõng xuống tuyến sau.

Khi giao thông hào bị lấp, họ đào lại ngay trong đêm.

Khi hết nước, họ hứng từng giọt mưa.

Không ai nhắc đến hai chữ "rút lui".

Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại 685, những cựu chiến binh thường đứng rất lâu trên đỉnh núi.

Có người mang theo bó hoa.

Có người mang theo lá thư cũ.

Có người chỉ lặng lẽ đặt bàn tay lên phiến đá đã từng là công sự.

Một cựu chiến binh xúc động nói:

– Chúng tôi còn sống là nhờ sự hy sinh của những người nằm lại.

Không ai trong số họ muốn trở thành anh hùng.

Họ chỉ là những chàng trai hai mươi tuổi đã chọn đứng vững ở nơi Tổ quốc cần.

Ngày nay, trên Cao điểm 685, cây rừng đã xanh trở lại.

Tiếng chim đã thay tiếng súng.

Nhưng mỗi khi gió thổi qua những triền núi, các cựu chiến binh vẫn có cảm giác như nghe thấy tiếng gọi của đồng đội.

Đó không phải là nỗi ám ảnh.

Đó là lời nhắc nhở.

Rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng lòng dũng cảm của biết bao người lính đã quyết không lùi bước trước bom đạn để giữ vững từng tấc đất nơi biên cương Hà Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn