Cao điểm Ngọc Vân trong lửa đạn
Cây rừng từng xanh tốt nay cháy sém, trơ trụi. Đất đỏ Tây Nguyên bị xới tung, lẫn lộn với đá và mảnh bom. Cao điểm không còn hình dáng ban đầu, chỉ còn là một khối hỗn độn của chiến tranh.
Người lính sống trong không gian ấy, ăn vội, ngủ vội, chiến đấu liên tục. Mỗi khi bom rơi, mặt đất lại rung chuyển, công sự lại phải gia cố. Nhưng không ai rời vị trí.
Ông kể rằng, có lúc khói dày đến mức không nhìn rõ người bên cạnh. Mọi liên lạc đều dựa vào tín hiệu đã thống nhất từ trước. Trong hoàn cảnh ấy, sự tin tưởng lẫn nhau trở thành yếu tố sống còn.
Cao điểm Ngọc Vân trong lửa đạn không chỉ là một địa danh. Nó là biểu tượng của sự chịu đựng, của quyết tâm giữ vững từng vị trí, bất chấp mọi tổn thất.
Khi chiến sự lắng xuống, cao điểm trở nên im ắng lạ thường. Nhưng trong sự im ắng ấy, những gì đã diễn ra vẫn còn in đậm, như một vết hằn không thể xóa trong ký ức người lính.



