Bài viết

Cao Ngọc Hòa – Chàng trai tuổi 20 gác lại hạnh phúc riêng để giữ thông con đường ra trận

Nghệ An03/07/2026Hoàng Thị Linh (tân Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử Truông Bồn không chỉ được viết bằng những trận bom dữ dội hay những con đường được nối lại sau mỗi cuộc không kích. Lịch sử ấy còn được viết bằng những câu chuyện tình yêu còn dang dở, bằng những tuổi xuân đã gửi lại nơi "tọa độ lửa". Trong những câu chuyện ấy, Cao Ngọc Hòa là cái tên khiến nhiều người không khỏi xúc động.

Sinh ngày 1/1/1948 tại xã Diễn Lộc, huyện Diễn Châu, Nghệ An, Cao Ngọc Hòa lớn lên trong một gia đình nghèo, cha mất sớm, tuổi thơ sớm biết đến những nhọc nhằn của cuộc sống. Nhưng cũng chính những năm tháng ấy đã hun đúc ở chàng trai trẻ nghị lực, lòng yêu quê hương và khát vọng được cống hiến cho đất nước. Năm 1965, khi mới 17 tuổi, Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, rời quê hương để bước vào những cung đường lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sau thời gian làm nhiệm vụ tại nhiều trọng điểm giao thông, anh được điều về Đại đội 317, Đội 65, Tổng đội Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước tỉnh Nghệ An, trực tiếp làm nhiệm vụ tại Truông Bồn – đoạn đường được mệnh danh là "yết hầu" trên tuyến vận tải chiến lược 15A. Ở nơi mà bom đạn trút xuống gần như mỗi ngày, anh cùng đồng đội san lấp hố bom, sửa chữa mặt đường, cắm tiêu dẫn xe, giữ cho những đoàn xe chở vũ khí, lương thực và bộ đội luôn thông suốt trên đường vào chiến trường miền Nam.

Đồng đội nhớ về Cao Ngọc Hòa là một chàng trai khỏe mạnh, chân thành và giàu tình cảm. Nhưng điều khiến câu chuyện về anh được nhiều người nhắc nhớ nhất chính là mối tình đẹp với nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Tâm. Sau nhiều năm cùng sát cánh trên tuyến lửa, hai người đã hẹn ngày trở về để tổ chức đám cưới. Tối 30/10/1968, trong bữa cơm chia tay những thanh niên xung phong hoàn thành nhiệm vụ, Hòa và Tâm đã cầm trên tay quyết định trở về địa phương. Sáng hôm sau, họ dự định sẽ về quê chị Tâm để ra mắt gia đình và chuẩn bị cho lễ cưới. Ước mơ ấy chỉ còn cách hiện thực vài giờ đồng hồ.

Rạng sáng ngày 31/10/1968, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp san lấp hố bom, mở đường cho đoàn xe quân sự vượt Truông Bồn trước khi trời sáng. Khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại ném bom dữ dội xuống dốc Kỳ Lợn. Trận bom đã cướp đi sinh mạng của 13 chiến sĩ thanh niên xung phong, trong đó có Cao Ngọc Hòa và người con gái anh yêu thương. Hai người đã không thể cùng nhau trở về như lời hẹn ước, nhưng đã cùng nhau đi vào lịch sử bằng sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Truông Bồn hôm nay phủ đầy màu xanh của sự sống. Những đoàn xe vẫn nối nhau qua cung đường năm xưa, nơi từng thấm đẫm máu xương của biết bao người con đất Việt. Trong khu tưởng niệm, tên của Cao Ngọc Hòa được khắc trang trọng cùng 12 đồng đội như một lời nhắc nhở về một thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng.

Câu chuyện của Cao Ngọc Hòa không chỉ là câu chuyện về một người lính thanh niên xung phong, mà còn là câu chuyện về tình yêu, lý tưởng và sự lựa chọn. Anh đã không kịp mặc bộ quần áo mới cho ngày cưới, không kịp xây dựng mái ấm như bao người trẻ khác. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông của Tổ quốc, tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến và viết nên khúc tráng ca bất tử của Truông Bồn.

Ngày nay, mỗi lần nhắc đến Cao Ngọc Hòa, người ta không chỉ nhớ đến chàng trai 20 tuổi của quê hương Diễn Lộc, mà còn nhớ đến một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống trọn vẹn với lý tưởng "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc". Đó là ngọn lửa truyền thống sẽ mãi soi sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn