CAO THẾ CHIẾN – KHI NGƯỜI LÍNH NGÃ XUỐNG, KHẨU TRUNG LIÊN VẪN NẰM TRÊN VAI
Cao Thế Chiến sinh năm 1926 tại Quảng Bình, nhập ngũ năm 1947 và tham gia 50 trận đánh. Trong trận Na Kham thuộc Chiến dịch Trung Lào năm 1954, dù bị thương một chân, ông vẫn ra lệnh cho đồng đội tiếp tục truy kích còn mình ở lại giữ trận địa. Suốt hai giờ, Cao Thế Chiến sử dụng trung liên chiến đấu, tiêu diệt 60 tên địch, góp phần tạo điều kiện để đơn vị đánh tan ba tiểu đoàn đối phương. Ông hy sinh sau trận đánh, tay và vai vẫn giữ chắc khẩu trung liên trong tư thế chiến đấu. Liệt sĩ Cao Thế Chiến được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Giữa chiến trường Trung Lào năm 1954, sau những giờ giao tranh dữ dội, người chiến sĩ ấy đã không còn đứng dậy được nữa. Nhưng khi đồng đội tìm đến, họ chứng kiến một hình ảnh khó quên:
Cao Thế Chiến đã hy sinh, nhưng tay và vai vẫn giữ chắc khẩu trung liên trong tư thế chiến đấu.
Phía trước ông là chiến trường vừa trải qua một cuộc đọ sức quyết liệt.
Cao Thế Chiến sinh năm 1926 tại xã Quảng Hải, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Năm 1947, khi mới ngoài hai mươi tuổi, ông nhập ngũ. Từ một chiến sĩ, qua thực tiễn chiến đấu, ông từng bước trưởng thành thành cán bộ đại đội, giữ cương vị Đại đội phó Đại đội 2, Trung đoàn 101, Sư đoàn 325.
Trong những năm quân ngũ, Cao Thế Chiến tham gia 50 trận đánh. Chiến tranh nhiều lần đặt ông và đồng đội vào những tình huống cam go, nhưng người cán bộ trẻ luôn thể hiện sự bình tĩnh, linh hoạt và quyết đoán.
Đỉnh cao trong cuộc đời chiến đấu của ông đến vào năm 1954.
Khi quân dân cả nước đang dồn sức cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trên chiến trường Trung Lào, những người lính Việt Nam cũng sát cánh cùng lực lượng cách mạng nước bạn thực hiện nhiệm vụ quốc tế.
Tại khu vực Na Kham, một trận đánh quyết liệt diễn ra.
Cao Thế Chiến chỉ huy đại đội chiến đấu kiên cường, từng bước đánh bật đối phương khỏi trận địa.
Giữa lúc cuộc chiến đang ác liệt, ông bị thương ở một chân.
Vết thương khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Trong tình thế ấy, Cao Thế Chiến có thể để đồng đội đưa mình về phía sau.
Nhưng ông không làm vậy.
Nhận thấy đối phương đang tháo chạy, ông lập tức ra lệnh cho anh em:
Tiếp tục truy kích!
Còn mình, Cao Thế Chiến ở lại.
Một mình người đại đội phó bị thương chiếm lĩnh hệ thống lô cốt và giao thông hào vừa giành được.
Ông hiểu rằng trận địa này phải được giữ vững.
Khẩu trung liên trở thành người bạn chiến đấu bên cạnh ông.
Đối phương liên tục xuất hiện. Cao Thế Chiến ghì súng, nhắm về phía trước và nổ súng.
Hết loạt đạn này đến loạt đạn khác.
Một giờ...
Rồi hai giờ...
Trong suốt hai giờ chiến đấu liên tục, mặc cho vết thương ở chân, ông vẫn kiên cường bám trụ. Theo tư liệu được ghi lại, với khẩu trung liên trong tay, Cao Thế Chiến đã tiêu diệt 60 tên địch.
Nhưng ý nghĩa của cuộc chiến đấu ấy không chỉ nằm ở con số.
Việc Cao Thế Chiến kiên quyết giữ trận địa đã góp phần giữ chân lực lượng đối phương, tạo điều kiện để Tiểu đoàn 328 thuộc Sư đoàn 325 phối hợp cùng các chiến sĩ Trung đoàn 101 tiến công.
Cuối cùng, ba tiểu đoàn địch bị đánh tan.
Trận đánh kết thúc thắng lợi.
Nhưng Cao Thế Chiến không trở về.
Người cán bộ đại đội quê Quảng Bình đã anh dũng hy sinh ngay sau trận đánh.
Khi đồng đội tìm thấy ông, trước mắt họ là một hình ảnh khiến người ta khó có thể quên:
Trái tim Cao Thế Chiến đã ngừng đập, nhưng bàn tay và bờ vai người chiến sĩ vẫn giữ chắc khẩu trung liên.
Ông vẫn ở nguyên tư thế của một người lính đang chiến đấu.
Hình ảnh ấy dường như cô đọng cả cuộc đời quân ngũ của Cao Thế Chiến – từ chàng trai Quảng Bình nhập ngũ năm 1947, trải qua 50 trận đánh, trưởng thành thành cán bộ chỉ huy, rồi chiến đấu đến những giây phút cuối cùng trên đất bạn.
Ông ra đi khi mới khoảng 28 tuổi.
Để ghi nhận công lao và sự hy sinh trong thực hiện nhiệm vụ quốc tế, Đảng và Nhà nước đã truy tặng liệt sĩ Cao Thế Chiến danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Nhiều năm sau chiến tranh, có một chứng nhân đặc biệt vẫn còn được gìn giữ.
Đó chính là khẩu trung liên Cao Thế Chiến từng sử dụng trong chiến đấu.
Khẩu súng được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Quân đoàn 2, trở thành hiện vật kể lại câu chuyện về người chiến sĩ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Chiến tranh đã lùi xa.
Na Kham rồi cũng trở lại bình yên.
Nhưng khoảnh khắc cuối cùng của Cao Thế Chiến vẫn còn đó trong ký ức lịch sử:
Một người lính đã ngã xuống.
Một khẩu trung liên vẫn được giữ chặt trên vai.
Và phía sau tư thế chiến đấu cuối cùng ấy là lời nhắc về một thế hệ đã sẵn sàng đi đến tận cùng nhiệm vụ, không chỉ vì độc lập của Tổ quốc mình mà còn vì nghĩa tình quốc tế với nhân dân nước bạn.


