CAO VĂN TẬP CỰU CHIẾN BINH (1)

MỘT CUỘC ĐỜI, MỘT THỜI KHÔNG QUÊN ÔNG CAO VĂN TẬP
Có những trang sử không nằm yên trong sách vở. Có những câu chuyện chỉ thật sự sống lại khi được kể bằng ký ức, bằng cảm xúc và đó là câu chuyện của thương binh Cao Văn Tập một người lính pháo binh năm xưa.
Ở tuổi 75, thương binh Cao Văn Tập ngồi lặng lẽ nhắc lại những năm tháng mà với ông, ký ức chưa bao giờ phai.
Ông kể lại: “Hồi đó chiến tranh khốc liệt lắm, không yên ả như bây giờ đâu…”
Năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ, tham gia đơn vị pháo binh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông nói, ngày ấy không có khái niệm bình yên. Chỉ có tiếng bom nổ, tiếng đạn xé gió, ngày này qua ngày khác, không dứt.
Ông chậm rãi kể: “Tiếng bom với đạn suốt ngày đêm. Ăn thì không có ăn, uống thì không có uống. Nhiều anh em không có cơm, không có cháo mà ăn”
Là lính pháo binh, ông bảo mình còn may mắn hơn nhiều đồng đội. Đơn vị có xe cộ để cơ động, bữa ăn còn tạm đủ để cầm hơi. Nhưng chính ông cũng chứng kiến không ít anh em ở những đơn vị khác, bám trụ giữa rừng sâu, thiếu thốn trăm bề, lấy sức người mà chống lại bom đạn.
Đến năm 1971, trong một trận chiến ác liệt bên đất Lào, ông bị thương. Vết thương chiến tranh ấy theo ông suốt cuộc đời, để lại những di chứng nặng nề, buộc ông phải sống cùng chiếc xe lăn khi tuổi đã xế chiều.
Nhưng khi kể về những mất mát ấy, ông không than thở. Ông chỉ lặng đi khi nhắc đến đồng đội:
“Mình còn sống là may rồi…
Có nhiều người không trở về.”
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Người lính trẻ năm nào giờ đã là ông lão tóc bạc, da sạm nắng thời gian. Nhưng trong ký ức ông, những năm tháng bom đạn, đói khát, gian khổ ấy vẫn còn nguyên vẹn, như mới hôm qua. Đó là những minh chứng cho những mất mát, hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước, để từ đó biết trân trọng hòa bình hôm nay và nhắc nhở thế hệ sau sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn và tiếp nối những giá trị đẹp ấy.



