Câu bé cờ lao và lời thề giữ nước
Vào thế kỷ X, tại vùng đất Hoa Lư, có một cậu bé tên là Đi nh Bộ Lĩnh, cha mất sớm sống cùng mẹ. Hàng ngày câu cùng lũ trẻ ra đồng chân trâu. Dù còn nhỏ nhưng đã thể hiện tư chất thông minh. Cậu thường bay trò chơi đánh trận, lấy bông có lao làm cờ trận, dùng lưng trâu làm ngại vàng. Mỗi khi Lĩnh ra Trần cả bọn đều nghe. Mỗi lần sau khi thắng trận giả Lĩnh đàn các bạn: Nay ta làm tướng, mai này nước nhà có biến, chúng ta phải cùng nhau cầm gươm giữ cõi. Có lao hôm nay sẽ là ngọn cờ tập hợp nhân dân mai sau. Khi trưởng thành đất nước rơi vào cảnh loạn 12 su quân, nhân dân lầm than. Đi nữ Bộ Lĩnh nhớ lại khát vọng năm xưa, dựng cờ khởi nghĩa tại quê hương Hoa Lư. Với trí tài thao lược cùng sự đồng lòng của nhân dân, ông đánh đâu thắng đó lần lượt dẹp yên các sứ quân, thống nhất đất nước, ông lên ngôi hoàng đế, lấy hiệu là Đi nh Tiên Hoàng, đat tên nước là Đại Cồ Việt, mở ra một kỉ nguyên độc lập cho dân tộc.



