Cậu bé đưa thư
Tý mới mười ba tuổi nhưng đã làm liên lạc.
Mỗi ngày, em vượt qua cánh đồng đầy bom để đưa thư.
Con đường quen thuộc giờ đầy hố sâu và khói đạn.
Có lần, em suýt vấp phải một quả bom chưa nổ.
Tim đập mạnh, nhưng em vẫn bước tiếp.
Bởi trong túi áo là lá thư quan trọng.
Một lần khác, trời mưa tầm tã, nước ngập đến đầu gối.
Tý vẫn ôm chặt túi thư vào ngực.
Em sợ ướt thư hơn sợ ướt người.
Khi đến nơi, bộ đội nhận thư và xoa đầu em.
“Giỏi lắm, chiến sĩ nhỏ!”
Tý cười, nụ cười hồn nhiên giữa chiến tranh.
Đối với em, đó là nhiệm vụ thiêng liêng.
Em không nghĩ mình anh hùng.
Chỉ nghĩ mình đang giúp ích cho đất nước.
Một cậu bé nhỏ nhưng mang trái tim lớn.



