Cậu bé dũng cảm
Mùa hè năm ấy, ngôi làng ven sông chìm trong khói lửa chiến tranh. Cậu bé An mới mười lăm tuổi, ngày ngày cùng mẹ gói bánh, nấu cơm gửi ra tiền tuyến.
Điều An mong mỏi nhất là cha sẽ trở về sau mỗi trận đánh.
Một buổi chiều, tiếng còi báo động vang lên. Bom rơi ngay đầu làng. Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn, riêng An thấy một em bé bị mắc kẹt dưới gốc cây.
Không kịp nghĩ ngợi, cậu lao đến bế em chạy vào hầm. Ngay khoảnh khắc ấy, một quả bom nổ phía sau, sức ép hất cả hai ngã xuống. May mắn, cả hai đều sống sót.
Từ hôm đó, dân làng gọi An là "chàng trai của mùa hoa lửa". Với họ, "hoa lửa" không chỉ là những đốm lửa từ bom đạn, mà còn là ngọn lửa của lòng dũng cảm và tình người.
Chiễn tranh kết thúc. Nhiều năm sau, trên mảnh đất từng tan hoang, những hàng phượng đỏ lại nở rực. Mỗi khi nhìn sắc đỏ ấy, An nhớ về những con người đã hy sinh để quê hương được bình yên. Anh kể cho lũ trẻ trong làng rằng:
"Thời hoa lửa là quãng thời gian đau thương nhất, nhưng cũng là lúc con người biết yêu thương, biết hy sinh và sống vì nhau nhiều nhất."
Lũ trẻ ngước nhìn những cánh phượng đỏ bay trong gió. Chúng không biết chiến tranh khốc liệt đến nhường nào, nhưng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của những người đi trước.


