Cậu bé dùng thân mình che chở các em
Ngày 4 tháng 4 năm 1972, trong trận bom ác liệt của không quân Mỹ tại quê hương Thanh Hóa, cậu bé Nguyễn Bá Ngọc đã không nghĩ đến bản thân mà lao vào cứu các em nhỏ. Khi đưa được các em đến nơi an toàn, em đã anh dũng hy sinh ở tuổi 13. Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần yêu thương của thiếu nhi Việt Nam.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1959 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.
Cũng như bao thiếu niên khác, em lớn lên trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt.
Ngọc là một đội viên chăm ngoan, học giỏi và luôn được bạn bè yêu quý.
Mặc dù tuổi còn nhỏ, em đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình với quê hương.
Ngày 4 tháng 4 năm 1972, máy bay Mỹ bất ngờ ném bom xuống khu vực dân cư.
Khói lửa bao trùm khắp nơi.
Trong lúc mọi người đang tìm cách trú ẩn, Nguyễn Bá Ngọc nhìn thấy hai em nhỏ đang hoảng loạn giữa đường.
Không chút do dự, em lao tới, ôm lấy các em và đưa chạy về phía hầm trú ẩn.
Khi chỉ còn cách nơi an toàn một quãng ngắn, một loạt bom khác lại trút xuống.
Nguyễn Bá Ngọc dùng thân mình che chở cho các em nhỏ.
Hai em được cứu sống.
Còn cậu bé 13 tuổi đã bị thương nặng.
Mặc dù được mọi người tận tình cứu chữa, Nguyễn Bá Ngọc đã mãi mãi ra đi.
Sự hy sinh của em khiến cả quê hương Quảng Xương nghẹn ngào.
Năm 1973, Nguyễn Bá Ngọc được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Em trở thành thiếu niên đầu tiên của cả nước được nhận danh hiệu cao quý ấy.
Tên của Nguyễn Bá Ngọc được đặt cho nhiều trường học, liên đội và công trình thiếu nhi trên cả nước.
Mỗi năm, hàng triệu đội viên vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện về cậu bé 13 tuổi đã quên mình để cứu người khác.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Nhưng hình ảnh Nguyễn Bá Ngọc vẫn sống mãi trong trái tim thiếu nhi Việt Nam.
Bởi lòng dũng cảm không nằm ở tuổi tác.
Mà nằm ở tình yêu thương, ở sự sẵn sàng hy sinh vì người khác.
Đó cũng chính là điều đẹp đẽ nhất mà cậu bé Nguyễn Bá Ngọc đã để lại cho cuộc đời.



