CẬU BÉ GIỮ ĐÈN Ở ĐÈO LÒ XO
Thời gian – địa điểm: Năm 1972, đèo Lò Xo – tuyến đường Trường Sơn
Năm 1972, Hiệp mới 16 tuổi, được giao nhiệm vụ chạy liên lạc đêm cho Đoàn 470. Đoạn đèo Lò Xo hiểm trở, địch thường thả bom phối hợp pháo sáng để đánh vào các đoàn xe vận tải. Nhiệm vụ của Hiệp là giữ một chiếc đèn nhỏ bọc vải sẫm màu, chỉ hé sáng vừa đủ để báo hiệu cho xe tránh ổ bom hoặc chướng ngại vật. Đó là công việc tưởng nhẹ nhưng lại cực kỳ nguy hiểm. Một đêm tháng 9, khi đang đứng trên mỏm đá báo hiệu cho đoàn xe thứ ba, pháo sáng bất ngờ rơi xuống ngay sau lưng. Ánh sáng rực lên khiến Hiệp lộ vị trí. Máy bay lập tức bắn rốc-két vào điểm sáng duy nhất trên đèo. Hiệp kể: “Tôi chỉ nghĩ: Nếu tắt đèn, xe sẽ lao vào hố bom. Nếu giữ đèn, có thể mình chết.” Cậu bé không tắt. Cậu chạy ngược chiều dốc, vừa chạy vừa che ngọn đèn trong lòng bàn tay. Một quả rốc-két nổ ngay sát bên, hất cậu lăn xuống khe đá. Khi đồng đội tìm được, Hiệp bất tỉnh, chiếc đèn đã vỡ một nửa nhưng tàn lửa vẫn còn cháy. Nhờ ánh sáng ấy, đoàn xe đã đi qua an toàn. Nhiều năm sau, ông kể lại: “Hồi đó, tôi chỉ sợ đường tắt chứ không sợ mình tắt.”



