CẬU BÉ LIÊN LẠC DŨNG CẢM
Trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập, cựu chiến binh Lê Vương luôn tự hào vì mình được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Sinh năm 1927 trong một gia đình có truyền thống yêu nước ở Hà Cối (nay là huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh), ông sớm được giác ngộ lý tưởng cách mạng. Ngay từ đầu năm 1945, khi mới mười tám tuổi, ông đã tham gia hoạt động cách mạng và được giao làm liên lạc cho Ban Chỉ đạo miền Đông.
Nhiệm vụ của người liên lạc tuy thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Hằng ngày, ông phải băng rừng, lội suối, vượt qua nhiều chốt canh của quân Nhật và tay sai để chuyển thư từ, mệnh lệnh giữa các đơn vị. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể bị địch bắt hoặc hy sinh. Thế nhưng, với lòng yêu nước và niềm tin vào thắng lợi của cách mạng, chàng thanh niên Lê Vương chưa bao giờ chùn bước. Ông luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao một cách bí mật và an toàn.
Khi Nhật đảo chính Pháp, tình hình càng trở nên khẩn trương. Ông cùng lực lượng cách mạng tham gia cướp kho thóc của quân Nhật để cứu đói cho nhân dân. Những bao thóc được chuyển đến tay người dân nghèo đã giúp nhiều gia đình vượt qua nạn đói khủng khiếp năm 1945. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của bà con khi nhận được gạo, ông càng tin rằng con đường cách mạng mà mình lựa chọn là đúng đắn.
Ở tuổi chín mươi, nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, ông Lê Vương vẫn coi đó là quãng đời đẹp nhất. Theo ông, người làm cách mạng không mong lập công lớn, chỉ mong được góp sức nhỏ bé cho độc lập của dân tộc. Câu chuyện về cậu bé liên lạc năm nào là minh chứng sinh động cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc của lớp thanh niên Việt Nam trong những ngày Cách mạng Tháng Tám.



