Cậu Bé Nam – Người Gác Đồi Sim
Mùa thu năm 1952, tại một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân dãy núi đá vôi, cậu bé Nam mười ba tuổi sống cùng bà ngoại. Cha mẹ em đều tham gia kháng chiến, nhiều tháng mới gửi thư về một lần. Tuy còn nhỏ nhưng Nam rất chăm chỉ. Ban ngày em lên đồi chăn bò, hái củi và giúp bà chăm sóc mảnh vườn nhỏ. Chính vì thường xuyên lên đồi nên Nam thuộc từng gốc sim, từng con suối và mọi lối đi quanh khu vực.
Không xa ngọn đồi là một căn cứ bí mật của bộ đội. Các chiến sĩ biết Nam nhanh nhẹn, thật thà nên nhờ em quan sát mọi động tĩnh của quân Pháp. Mỗi khi thấy điều gì bất thường, Nam sẽ báo ngay cho du kích trong làng.
Một buổi sáng, khi đang chăn bò trên đồi sim, Nam phát hiện một đoàn lính Pháp đang lặng lẽ tiến về phía khu rừng nơi bộ đội đóng quân. Em biết nếu chạy về làng báo tin sẽ không kịp. Suy nghĩ thật nhanh, Nam liền thả đàn bò chạy tán loạn xuống con đường đất. Tiếng bò rống khiến toán lính phải dừng lại để tránh.
Lợi dụng lúc chúng mất tập trung, Nam len qua một lối mòn sau đồi, chạy thật nhanh đến căn cứ. Thấy em thở hổn hển, các chiến sĩ lập tức hiểu có chuyện gấp. Sau khi nghe Nam báo tin, đơn vị nhanh chóng di chuyển sang vị trí khác và bố trí lực lượng mai phục.
Ít giờ sau, quân Pháp tiến vào khu rừng nhưng chỉ thấy căn cứ trống. Đúng lúc chúng đang lúng túng, bộ đội từ hai bên sườn núi bất ngờ nổ súng. Bị đánh bất ngờ, quân địch buộc phải rút lui.
Sau trận đánh, người chỉ huy cảm ơn Nam vì đã báo tin kịp thời. Ông tặng em một cuốn sổ nhỏ và dặn: “Lòng dũng cảm không phụ thuộc vào tuổi tác. Điều quan trọng là biết nghĩ cho mọi người.”
Từ đó, Nam vẫn ngày ngày chăn bò trên ngọn đồi sim quen thuộc. Mỗi mùa sim chín tím cả sườn núi, em lại nhớ đến ngày mình góp một phần nhỏ vào chiến thắng của quê hương. Đối với Nam, niềm vui lớn nhất không phải là được khen thưởng mà là thấy dân làng được sống yên bình và những người lính đều trở về an toàn.


