Bài viết

Câu chuyện 103

Nghệ An02/07/2026Trần Đậu Anh Tuấn1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Họ và tên: Trần Đậu Anh Tuấn

Lớp: 11T6

Trường: THPT Đô Lương I

Xã Đô Lương - tỉnh Nghệ An

Đôi Mắt Người Chiến Sĩ

Năm tôi 2 tuổi, đó là lần đầu tiên tôi biết đến ông. Trong ký ức non nớt, tôi chỉ nhớ ông có một mái tóc trắng, đôi mắt hồng hào, nhìn như không có ánh sáng.

Đến năm tôi lên 6, tôi thường xuyên sang nhà ông chơi. Mái tóc ông đã thưa hơn trước. Lúc được mẹ cho biết, đôi mắt màu hồng mà tôi tưởng là mắt lại chẳng phải mắt. “Ông không còn mắt nữa rồi”, mẹ tôi nói rằng trong những năm tháng chiến tranh, ánh sáng của ông đã bị bọn giặc Mỹ tước đi.

Từ đó, mỗi lần đến nhà ông, tôi không chỉ chơi nữa mà còn lắng nghe. Ông kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện: ông đã chiến đấu ra sao, đã trải qua những gì, và những người đồng đội của ông đã sống, đã ngã xuống như thế nào…

Lúc chiến đấu, ông từng bị đày đến nhà tù Côn Đảo. Ở đó, ông phải chịu đựng những trận tra tấn khủng khiếp. Ông không kể chi tiết từng nỗi đau, chỉ nói nhẹ nhàng rằng đó là những ngày tháng “không dễ gì quên”. Nhưng tôi hiểu, đó là nơi mà răng ông bị bẻ gãy, tay bị đóng đinh, và ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời ông đã vĩnh viễn biến mất.

Ông từng nói rằng: “Mình còn sống cũng hay thật!”. Ông nói với vẻ rất vui, như không có gì phải sợ. Tôi từng nghe rất nhiều câu chuyện ám ảnh chiến tranh của nhiều cựu binh khác, họ hầu như đều có vẻ sợ hãi hoặc lo lắng khi nghĩ đến chủ đề đó. Nhưng ông lại rất khác, trông ông rất vui khi kể về điều đó. Thật lạc quan quá đi.

Năm tôi lên 7, người chiến sĩ lạc quan ấy lại chẳng còn có thể tiếp tục gắng gượng được nữa. Ông nằm trên một “chiếc giường” trông khá chật chội, chỉ vừa đủ một mình ông nằm. Mẹ tôi đứng bên cạnh khóc không ngừng, người lớn ra vào nhà liên tục. Tôi chẳng biết làm gì, chỉ biết đứng nhìn ông.

Ông đưa tay sờ vào mặt tôi, khuôn mặt vẫn nở nụ cười. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác… như ông đang nhìn thấy tôi. Đó không phải là đôi mắt đã mất, mà là một thứ gì đó sâu hơn.

Ông thiếp đi một cách rất nhẹ nhàng, như một giấc ngủ bình yên. Người chiến sĩ lạc quan ấy cứ thế mà không còn dậy kể cho tôi nghe thêm câu chuyện nào nữa.

Ông đã trải qua rất nhiều chuyện rồi, có lẽ đây là lúc để ông nghỉ ngơi. Ông đã thấy qua bao nhiêu sự đau khổ của đồng bào, sự tàn khốc của chiến tranh, sự ác độc của bọn giặc. Nhưng tôi chắc chắn, có một thứ mà người chiến sĩ lạc quan ấy đã nhìn thấy ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời, đó là hy vọng, thứ ánh sáng mà dù đôi mắt đã mất đi, ông vẫn luôn giữ được trong tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn