Câu chuyện: 11 giờ 30 phút ngày 30/4 – Giây phút hạnh phúc nhất đời lính
Nếu có một khoảnh khắc nào đó bác Sảnh muốn khắc ghi mãi mãi, thì đó chính là lúc 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Trong phiếu thu thập thông tin, bác đã ghi lại đây là "giây phút hạnh phúc nhất". Khi ấy, đơn vị của bác đang tạm dừng chân tại một trạm giao liên thì tin thắng trận dồn dập báo về qua chiếc đài bán dẫn cũ kỹ.
"Cả cánh rừng như bùng nổ," bác Sảnh bồi hồi nhớ lại. Tiếng reo hò, tiếng súng nổ chào mừng vang dậy khắp nơi. Sau 5 năm gắn bó với cabin xe, đi qua bao cung đường máu lửa từ tháng 12 năm 1970, cuối cùng bác cũng được nghe hai tiếng "Hòa bình". Hạnh phúc lúc đó không chỉ là sự sống sót trở về, mà là cảm giác tự hào khi thấy nhiệm vụ của mình và đồng đội đã hoàn thành xuất sắc. Bác ôm chầm lấy những người đồng đội, nước mắt lăn dài trên gương mặt còn ám bụi đường. Niềm vui ấy lớn lao đến mức khiến bác quên sạch những lần suýt chết dưới bom B52 lúc 18 giờ 45 phút. Trong đầu người lính lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Sắp được về xóm Hàng, về với Yên Mô rồi!". Đó là khoảnh khắc của sự tự do, của chiến thắng và của một trang sử mới mở ra cho dân tộc.



