Bài viết

Câu chuyện 136

Chuyện về tấm áo ấm Bác Hồ tặng thương binh hỏng mắt

An Giang26/06/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thắng lợi của cuộc kháng chiến trường kỳ, Chính phủ vừa trở về tiếp quản Thủ đô thì Tết Bính Thân gõ cửa.

Trong không khí thiêng liêng của đêm Giao thừa (tức ngày 11/2/1956), Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lặng lẽ đến thăm các thương binh tại Trường Thương binh hỏng mắt trên phố Nguyễn Thái Học (Ba Đình).

Theo hồi ức của các chiến sĩ, sau bữa cơm tất niên, khi tất cả đang quây quần bên nhau thì niềm vui bất ngờ ập đến: “Bác ghé thăm”. Sự xuất hiện của vị lãnh tụ kính yêu khiến cả khán phòng vỡ òa xúc động.

Vừa bước vào, Người đã ân cần ngăn những tiếng reo hò:

“Thôi! Thôi! Các chú đừng hoan hô nữa, mệt sức. Ngồi xuống ghế nghe Bác nói chuyện.”

Tại buổi gặp mặt, Bác thăm hỏi tình hình sức khỏe cùng việc tổ chức đón Tết của đơn vị, đồng thời nhắc nhở các chiến sĩ tùy theo thể trạng mà nỗ lực rèn luyện, bởi:

“Tại mái trường này các chú được học chữ, học nghề để tiếp tục phục vụ nhân dân, như vậy thương binh tàn mà không phế.”

Xúc động trước tình cảm ấy, một thương binh hỏng cả hai mắt đứng dậy bày tỏ:

“Thưa Bác, khi còn sáng mắt, chúng cháu chưa được nhìn thấy Bác mà chỉ thấy ảnh Bác. Bây giờ chúng cháu đã bị mù, chúng cháu muốn Bác đứng để chúng cháu sờ xem Bác có khỏe không?”

Trước lời đề nghị nghẹn ngào, Bác đứng lặng hồi lâu vì xúc động.

“Đêm nay giao thừa, Bác phải đi thăm nhiều gia đình có công với cách mạng và các cơ quan khác nữa, ở đây lâu Bác không kịp đi nơi khác được. Thôi, các chú hát cho Bác nghe một bài đi.”

Sau đó, Người trực tiếp bắt nhịp bài hát Kết đoàn trước khi chia tay trong niềm lưu luyến của toàn đơn vị.

Ít lâu sau, Bác đã gửi tặng trường một chiếc áo ấm được may bằng vải kaki màu xanh ghi, cổ áo đính vải đỏ, thêu chữ vàng: "Quà Nam bộ kính dâng Bác Hồ. Nhóm Liên Việt thành phố Hồ Chí Minh".

Tấm áo ấy sau đó được Bác chuyển thành giải thưởng dành cho học viên xuất sắc nhất, và đồng chí Phạm Vàng đã vinh dự trở thành người đầu tiên nhận được phần thưởng cao quý này.

Dù thời gian đã khiến màu vải phai mờ, nhưng chiếc áo vẫn mãi là kỷ vật thiêng liêng. Đó không chỉ là minh chứng cho tấm lòng bao la của Bác, mà còn là biểu tượng của ý chí vượt khó, tôi luyện bản lĩnh theo đúng lời dạy của Người:

“Thương binh tàn nhưng không phế”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn