Bài viết

Câu chuyện 152

Từ một cậu bé “không cha” đến Anh hùng LLVTND

An Giang26/06/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một cậu bé lớn lên trong thân phận “không cha”, nhưng lại thừa hưởng trọn vẹn dòng máu yêu nước và tinh thần quật cường của một người cha ngã xuống vì cách mạng.

Cũng chính cậu bé ấy sau này đã trở thành người phi công anh dũng, lái máy bay tiến công thẳng vào đầu não địch, lập nên nhiều công vang dội.

Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND, cựu Phó TGĐ Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) - Nguyễn Thành Trung.

Nguyễn Thành Trung tên thật là Đinh Khắc Chung, sinh ngày 9/10/1947 tại Bến Tre trong một gia đình có truyền thống yêu nước.

Cha ông là Đinh Văn Dậu (tức Tư Dậu), từng là Bí thư huyện ủy Châu Thành, hoạt động cách mạng cùng thời kỳ với bà Nguyễn Thị Định.

Năm 1957, khi vừa học xong tiểu học, cậu bé Chung được mẹ dẫn đi làm lại giấy tờ, lấy tên Nguyễn Thành Trung, lý lịch ghi rõ chỉ có mẹ, mục “tên cha” đề: “vô danh”.

Năm 1963, ông Tư Dậu hy sinh trong một trận biệt kích của địch. Biết tin, Nguyễn Thành Trung cùng anh trai chạy vội về làng để mong được nhìn cha lần cuối. Nhưng tiếc thay, mọi con đường đều bị địch bao vây.

Thời khắc ấy, cậu bé 14 tuổi đã thoát khỏi hình hài non nớt, sợ sệt để trở nên vững vàng, mạnh mẽ hơn.

“Mình phải trở thành phi công để ném bom vào dinh thự của Ngô Đình Diệm, trả thù cho cha.”

Năm 1965, ông tốt nghiệp Tú tài đôi và theo học tại Đại học Khoa học Sài Gòn (nay là Đại học Khoa học Tự nhiên TP Hồ Chí Minh).

Năm 1968, cuộc chiến giữa ta và địch tiến vào giai đoạn ác liệt. Nguyễn Thành Trung được cấp trên chỉ đạo thi tuyển vào ngành Không quân của Không lực VNCH.

Với lý lịch “sạch sẽ” cùng năng lực vượt trội, ngày 1/6/1969, ông nhận được giấy báo trình diện nhập ngũ. Chính thức bước vào hành trình “đền nợ nước, trả thù nhà” đầy nguy hiểm.

Sau hơn một năm huấn luyện tại Nha Trang, Nguyễn Thành Trung được đưa đi đào tạo phi công tại Mỹ. Ông học rất giỏi, xếp thứ 2 toàn khóa.

Cũng trong thời gian học này, mọi liên lạc của ông với tổ chức Đảng đều diễn ra xuyên suốt qua hình thức thư tay, ngắn gọn, súc tích nhưng đầy đủ thông tin.

Đầu năm 1975, bước ngoặt lớn đã xảy ra. Tất cả các tình báo của ta hoạt động tại cơ sở pháo binh của địch đều bị bắt. Thông tin “một phi công người Bến Tre là phe cộng sản” nhanh chóng tới tai kẻ thù.

Trước nguy cơ bị bại lộ, ngày 8/4/1975, tổ chức ta quyết định để Nguyễn Thành Trung thực hiện phi vụ đặc biệt, nhắm thẳng vào đầu não của địch.

“Theo dự định, tôi sẽ ném hai quả bom xuống Dinh Độc Lập, hai quả còn lại tặng cho sứ quán Mỹ.”

“Tôi cho máy bay đổ nhào xuống và từ độ cao 1000m thì cắt bom. Trượt rồi. Tôi quyết định quay lại.”

“Lần này bom rơi trúng vào chữ T trên nóc dinh, đúng vào bãi đỗ máy bay lên thẳng.”

“Tôi quay vòng lại lần thứ 3 để nhìn cho chắc chắn, chỉ tiếc là không còn bom để giáng cho tòa đại sứ Mỹ đòn choáng váng.”

Ném bom xong, Nguyễn Thành Trung lái máy bay ra vùng giải phóng, hạ cánh an toàn xuống sân bay dã chiến ở Bà Rá – Phước Long.

“Khi tôi xuống máy bay, có đơn vị bộ đội ra đón. Tôi không nhớ đó là ai. Nhưng cảm xúc lúc đó thật sự vỡ òa. Đó là cảm xúc đúng nghĩa trở về với đồng đội.”

Chưa dừng lại ở đó, chiều 28/4/1975, “Phi đội Quyết thắng” với ông là 1 trong 6 thành viên tiếp tục sử dụng máy bay A37 tập kích sân bay Tân Sơn Nhất.

Cuộc tập kích phá hủy thành công 24 máy bay địch, làm cho tinh thần của Mỹ-Ngụy hoảng loạn, thúc đẩy nhanh chóng quá trình tan rã của ngụy quyền Sài Gòn.

Hòa bình lập lại, ông trở thành Phó TGĐ Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines), cơ trưởng kiêm giáo viên của loại máy bay Boeing 777 và là một trong những phi công kỳ cựu với hơn 35 năm kinh nghiệm cùng 22.000 giờ bay.

Ghi nhận những đóng góp to lớn ấy, ngày 20/1/1994 (tức ngày này cách đây tròn 32 năm), phi công Nguyễn Thành Trung vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

Sau này, khi được hỏi về những luồng thông tin trái chiều xoay quanh mình và nội dung hòa hợp dân tộc, ông chỉ mỉm cười đáp:

“Mình cứ làm hết trách nhiệm của mình, ai nói gì thì nói. Tôi có nhiều người bạn làm chế độ cũ, con cháu họ hòa nhập vào làm việc với chính quyền mới của ta rất tốt,... họ đều khuyến khích con cháu xây dựng đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn