Câu chuyện 153
Chiều xuống, ánh nắng nhạt dần trên cánh đồng lúa. Bà Bình ngồi trước hiên nhà, đôi bàn tay gầy chậm rãi vuốt lại tấm khăn đã sờn. Gió thổi qua mái tóc bạc trắng, mang theo mùi lúa chín quen thuộc. Nhìn bà lúc ấy, chẳng ai nghĩ rằng hơn nửa thế kỷ trước, bà từng đi qua những tháng ngày chiến tranh dữ dội của năm 1973.
Năm ấy, bà Bình mới hai mươi tuổi.
Bà vẫn nhớ buổi sáng lên đường. Con đường làng còn ướt sương, mẹ bà lặng lẽ gói cho bà nắm cơm nếp. Mẹ không nói nhiều, chỉ dặn nhỏ:
— Đi mạnh giỏi nghe con… rồi nhớ về với mẹ.
Bà gật đầu, nhưng đến khi quay lưng bước đi, bà nghe tiếng mẹ gọi khẽ phía sau. Khi quay lại, bà thấy mẹ đứng ở đầu ngõ, tay run run vẫy theo. Hình ảnh ấy theo bà suốt những năm tháng chiến tranh.
Năm 1973, bà được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Những con đường rừng dài hun hút, những đêm hành quân trong bóng tối, chỉ có ánh trăng le lói dẫn đường. Có những hôm trời mưa, đất rừng trơn trượt, bà và đồng đội vẫn cắn răng bước tiếp.
Bà kể, có một đêm, cả đơn vị đang đi thì tiếng máy bay vang lên trên đầu. Tiếng bom rít qua không trung rồi nổ chát chúa. Mặt đất rung chuyển, cây rừng đổ xuống. Bà nằm ép sát xuống đất, tim đập dồn dập. Khói bụi mù mịt, tiếng gọi nhau vang lên khắp nơi.

Khi bom ngừng, bà nghe thấy tiếng rên của một đồng đội phía trước. Không suy nghĩ nhiều, bà chạy tới. Người đồng đội bị thương ở chân, không thể đứng dậy. Bà cúi xuống, ghì chặt anh lên lưng, từng bước đi qua con đường đầy bùn đất.
Bà nói, lúc ấy bà mệt lắm, chân run lên từng nhịp. Nhưng phía sau là tiếng đồng đội gọi nhau, phía trước là ánh đèn nhỏ của trạm cứu thương. Bà chỉ nghĩ: “Phải cố thêm chút nữa… cố thêm chút nữa…”
Khi đặt được người đồng đội xuống, bà ngồi bệt xuống đất. Lần đầu tiên, bà bật khóc. Không phải vì sợ, mà vì thấy nhẹ lòng khi người đồng đội đã an toàn.
Những ngày tháng ấy, họ sống cùng nhau như gia đình. Có những buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, cả đơn vị ngồi quây quần bên nhau. Một người lấy chiếc harmonica cũ thổi vài giai điệu quen thuộc. Có người khe khẽ hát. Trong ánh lửa nhỏ, ai cũng nhớ về quê nhà, về những người thân đang chờ đợi.
Rồi chiến tranh dần lắng xuống. Khi nghe tin nhiệm vụ hoàn thành, bà Bình và đồng đội ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống nhưng ánh mắt ai cũng sáng lên — họ biết rằng mình đã đi qua những tháng ngày khó quên nhất của tuổi trẻ.
Ngày trở về, bà Bình bước trên con đường làng quen thuộc. Mọi thứ vẫn như xưa: hàng tre, con mương nhỏ, mái nhà cũ. Nhưng bà thấy tim mình run lên khi nhìn thấy mẹ đứng trước cổng.
Mẹ nhìn bà, rồi chạy lại ôm chầm lấy. Hai mẹ con không nói gì, chỉ ôm nhau thật lâu. Vai mẹ rung lên, còn bà thì nghe rõ nhịp tim của mình đập mạnh.
Sau chiến tranh, bà Bình trở lại cuộc sống bình dị. Bà trồng rau, nuôi gà, lập gia đình, nuôi con. Những năm tháng khó khăn trôi qua, nhưng ký ức năm 1973 vẫn luôn nằm trong trái tim bà.
Có những buổi chiều, lũ trẻ trong xóm lại đến nghe bà kể chuyện. Chúng ngồi im lặng, mắt tròn xoe.
Một đứa bé hỏi:
— Bà ơi, lúc đó bà có nhớ nhà không?
Bà Bình mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
— Nhớ chứ… nhớ mẹ, nhớ quê… nhưng lúc đó ai cũng nghĩ, phải cố gắng để mai này được sống trong hòa bình.
Gió chiều lại thổi qua hiên nhà. Bà Bình nhìn cánh đồng xanh phía trước, đôi mắt hiền hậu.
Tuổi trẻ của bà đã đi qua trong bom đạn. Nhưng chính những tháng ngày ấy đã làm nên một người phụ nữ mạnh mẽ, dịu dàng và đầy yêu thương.
Bà Bình vẫn ngồi đó, giữa chiều yên bình.



