Câu chuyện 16: Người giữ ngọn lửa của cả dân tộc
Là một thanh niên của thế hệ hôm nay, em may mắn được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Mỗi lần đọc những trang sách viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh, em lại thấy lòng mình lặng đi trước những hy sinh thầm lặng của Người dành cho Tổ quốc.
Là một thanh niên của thế hệ hôm nay, em may mắn được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Mỗi lần đọc những trang sách viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh, em lại thấy lòng mình lặng đi trước những hy sinh thầm lặng của Người dành cho Tổ quốc.
Điều khiến em xúc động nhất là hành trình hơn ba mươi năm Bác bôn ba khắp năm châu để tìm con đường cứu nước. Khi ấy, Bác còn rất trẻ, mang theo khát vọng cháy bỏng là làm sao để dân tộc Việt Nam được độc lập, nhân dân được sống trong tự do. Trên đất khách, Bác đã làm rất nhiều công việc nặng nhọc để kiếm sống, từ phụ bếp, quét tuyết đến lao động trên tàu biển. Cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ Bác từ bỏ ước mơ giải phóng dân tộc.
Đọc đến những dòng ấy, em tự hỏi điều gì đã giúp một con người có thể vượt qua bao gian khổ như vậy. Có lẽ đó chính là tình yêu nước sâu nặng. Bác đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng và cả cuộc sống bình yên của mình để đổi lấy tương lai cho hàng triệu người dân Việt Nam.
Ngày hôm nay, khi đi trên những con đường rộng mở, khi được cắp sách đến trường, em hiểu rằng cuộc sống bình yên này không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự cống hiến của Bác Hồ cùng nhiều thế hệ cha anh.
Khép lại cuốn sách, em càng thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, học tập chăm chỉ hơn và biết yêu thương, sẻ chia nhiều hơn. Đó cũng là cách mà một người trẻ như em thể hiện lòng biết ơn đối với Bác Hồ – người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập của dân tộc và hạnh phúc của nhân dân.



