Câu chuyện 173
Nhà thơ của người lính giai đoạn đầu kháng chiến
Nhà thơ Chính Hữu tên thật là Trần Đình Đắc, quê gốc Can Lộc (Hà Tĩnh). Ông sinh ngày 15/12/1926 tại Vinh, sau đó trưởng thành và gắn bó với mảnh đất Thủ đô suốt những năm học tập và hoạt động cách mạng. Cũng từ đây, ông sớm tham gia phong trào Việt Minh và giữ cương vị Bí thư Thanh niên Cứu quốc thành phố Vinh.
Khi đất nước bước vào giai đoạn Toàn quốc kháng chiến, Chính Hữu trở lại Hà Nội, tham gia lực lượng tự vệ và công tác tuyên truyền tại Liên khu I. Những ngày tháng chiến đấu tại đây đã trở thành nguồn cảm hứng lớn trong sáng tác của ông, kết tinh nên những vần thơ bi tráng, giàu cảm xúc về hình ảnh người lính Thủ đô.
Năm 1948, bài thơ “Đồng chí” ra đời và nhanh chóng khẳng định tên tuổi Chính Hữu. Đồng thời tác phẩm cũng trở thành một trong những bài thơ tiêu biểu viết về người lính thời kỳ đầu kháng chiến chống Pháp.
Nhà thơ Chính Hữu được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 2000 cho tập thơ “Đầu súng trăng treo”. Ngày nay, những sáng tác của ông vẫn sống bền bỉ trong lòng bạn đọc, trở thành một phần ký ức khó phai về hình ảnh và tinh thần của người lính cách mạng Việt Nam những ngày đầu kháng chiến.


