Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện 2: Ký ức về chú Trọng và trận địa pháo Xuân Sơn

Câu chuyện 2: Ký ức về chú Trọng và trận địa pháo Xuân Sơn

Nghệ An10/08/2026Xã Anh Sơn (Đoàn xã Anh Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 2: Ký ức về chú Trọng và trận địa pháo Xuân Sơn

Câu chuyện 2: Ký ức về chú Trọng và trận địa pháo Xuân Sơn

Ở chiến trường, tôi thân nhất với chú Bùi Xuân Trọng, quê ở Thạch Sơn. Chú sinh năm 1941, kém tôi vài tuổi nhưng hai anh em sống với nhau gần 2 năm ở khẩu đội pháo cao xạ. Lúc nào có dịp ngồi lại, chúng tôi lại quanh quẩn bên công sự, ngụy trang pháo đạn. Những đêm gió mùa Đông Bắc về, hai anh em chỉ tranh thủ chợp mắt ngủ gà ngủ gật. Đơn vị ở đâu là chiến đấu bảo vệ cầu phà và các điểm trọng yếu ở đó để xe, quân hành quân thông suốt.

Nhớ ngày 30/05/1966, chú Trọng nói với tôi: – "Định ngày mai – lúc 1/6, rủ anh đi chặt cây ngụy trang, hai anh em ta ra ngoài vườn hái quả mít, quả chuối về cúng ăn."

Đến trưa ngày 01/06/1966, sau khi chặt cây ngụy trang xong thì đã 11 giờ trưa. Nắng tháng 6 bốc lửa. Tôi chợt nghĩ phải về trận địa thôi, vì hai anh em thuộc khẩu đội 1 (chú Trọng là pháo thủ số 5 rất quan trọng). Tôi bàn với chú Trọng: – "Trưa rồi, trốn chui gì nữa, chịu khó về thôi."

Tôi quyết định về. Khi về đến trận địa bảo vệ phà Xuân Sơn (xã Lộc Quang, Quảng Bình), lúc đó tầm 12 giờ trưa, hai anh em chưa kịp ăn cơm thì 8 chiếc máy bay F-4 của Mỹ lao đến nhào lộn ác liệt. Chúng trút xuống một loạt bom. Quả bom thứ 3 rơi trúng ngay gần khẩu pháo của chú Trọng.

Chú Trọng ở Khẩu đội 1, còn tôi ở Khẩu đội 3. Trong khói bom mù mịt, tôi chạy sang thì thấy một số pháo thủ còn lại, nhưng không thấy chú Trọng đâu nữa... Nước mắt tôi trào ra. Buổi chia ly ấy thật là linh tính. Giá như lúc trưa tôi theo ý chú ở lại thêm chút nữa... Thật đúng là: "Nam mô A Di Đà Phật, giờ đây tôi tự nghĩ giá như...."

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn