Bài viết

Câu chuyện 2: Lá thư gửi mẹ

Thái Nguyên24/04/2026Lưu Thị Minh Diễm (Đoàn xã Đồng Hỷ - Chi đoàn Trường TH số 2 Minh Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 2: Lá thư gửi mẹ

Hùng luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Nó không phải là nhật ký, cũng không hẳn là sổ tay. Đó là nơi anh viết những lá thư — những lá thư chưa bao giờ được gửi.

Người nhận duy nhất là mẹ.

Anh bắt đầu viết từ ngày rời quê. Ngày ấy, mẹ tiễn anh ra đầu làng, không nói nhiều, chỉ nắm tay anh thật chặt. Bàn tay gầy guộc, chai sạn vì năm tháng, nhưng ấm đến lạ.

“Đi mạnh giỏi con nhé,” mẹ nói.

Hùng gật đầu, quay đi thật nhanh. Anh sợ nếu nhìn lại, mình sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.

Chiến tranh không giống như những gì anh tưởng tượng. Nó không chỉ là những trận đánh hào hùng, mà còn là những ngày dài đói khát, là những đêm không ngủ, là nỗi sợ hãi len lỏi trong từng hơi thở.

Những lúc hiếm hoi yên tĩnh, Hùng lại lấy cuốn sổ ra viết.

Anh kể cho mẹ nghe về đồng đội — những con người xa lạ nhưng trở nên thân thiết hơn cả ruột thịt. Anh kể về những bữa cơm vội, về những cơn mưa rừng bất chợt, về những lần suýt chết.

Nhưng anh luôn kết thúc bằng một câu: “Mẹ đừng lo, con vẫn ổn.”

Một buổi chiều, đơn vị anh dừng chân bên một khu rừng thưa. Không khí yên ắng lạ thường. Hùng ngồi dưới gốc cây, mở sổ.

Anh viết: “Mẹ ơi, hôm nay trời yên lắm. Con ngồi nghe gió thổi mà nhớ nhà kinh khủng…”

Anh dừng bút. Một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên.

Bên cạnh, Tuấn — người bạn thân nhất của anh trong đơn vị — nhìn sang: “Lại viết thư à?”

Hùng cười: “Ừ. Viết cho đỡ nhớ.”

Tuấn gật đầu: “Nếu tao không về, mày gửi giúp tao một lá nhé.”

Câu nói nhẹ tênh, như một chuyện bình thường.

Hùng không cười. Anh chỉ khẽ gật.

Chiến tranh đã dạy họ cách nói về cái chết như nói về một điều tất yếu.

Bất ngờ, còi báo động vang lên.

“Máy bay!”

Tiếng hô dội khắp khu rừng.

Mọi người lao vào vị trí. Hùng nhét vội cuốn sổ vào túi áo.

Bom rơi.

Không gian nổ tung.

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Khói bụi mù mịt. Tiếng la hét, tiếng gọi nhau, tiếng đất đá đổ ập.

Hùng nằm ép xuống đất, tai ù đi. Anh không còn nghe rõ gì nữa, chỉ thấy ánh chớp liên tục và cảm nhận những đợt rung chấn.

Rồi… im lặng.

Một sự im lặng đáng sợ.

Hùng ngẩng lên. Trước mắt anh, khu rừng không còn như cũ.

“Tuấn!” anh hét.

Không có tiếng trả lời.

Hùng chạy đi tìm. Tim anh đập dồn dập.

Anh tìm thấy Tuấn — nằm dưới một gốc cây đổ.

Đôi mắt Tuấn khép lại.

Hùng đứng sững.

Anh không khóc. Không phải vì không đau, mà vì nỗi đau quá lớn, không thể bật thành tiếng.

Đêm hôm đó, Hùng không ngủ.

Anh ngồi một mình, dưới ánh trăng mờ.

Anh mở cuốn sổ.

Trang giấy ban chiều vẫn còn đó, dòng chữ dang dở.

Anh viết tiếp, nhưng lần này, tay anh run.

“Mẹ ơi… hôm nay con mất một người bạn. Bạn con bảo nếu không về thì nhờ con gửi thư. Nhưng con biết, có những lá thư sẽ không bao giờ đến được…”

Mực nhòe đi.

Anh không lau.

Anh viết tiếp: “Nếu một ngày nào đó con cũng không về… mẹ đừng buồn. Vì con đã sống những ngày không hối tiếc.”

Anh dừng lại rất lâu.

Rồi viết dòng cuối cùng:

“Nhưng nếu có thể, con vẫn muốn được về, ngồi bên mẹ, ăn một bữa cơm bình thường.”

Hùng gấp cuốn sổ lại.

Anh đặt tay lên ngực, nơi cuốn sổ nằm.

Như giữ một phần trái tim mình ở đó.

Sáng hôm sau, anh lại lên đường.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Những lá thư vẫn nằm lại trong cuốn sổ.

Không ai biết chúng có bao giờ được gửi hay không.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Vì trong từng dòng chữ ấy, có một người con, một người lính, đã gửi đi tất cả yêu thương, tất cả nỗi nhớ, và cả một lời hứa — dù mong manh, nhưng chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn