Câu chuyện 2 người lính Nguyễn Văn Hòa và Trần Quang Lợi
Câu chuyện 2 người lính Nguyễn Văn Hòa và Trần Quang Lợi
Hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện rất giản dị nhưng vô cùng xúc động về tình đồng đội của những người lính, một câu chuyện có thật được truyền lại trong những cuộc gặp gỡ của các cựu chiến binh. Đó là câu chuyện về một người lính đã giữ chiếc kèn harmonica của đồng đội suốt 45 năm.
Năm 1979, tại một đơn vị bộ đội làm nhiệm vụ ở vùng biên giới phía Bắc, có hai người lính trẻ rất thân với nhau. Một người tên Nguyễn Văn Hòa, người còn lại là Trần Quang Lợi.
Họ cùng nhập ngũ, cùng huấn luyện, cùng trải qua những ngày hành quân gian khổ giữa núi rừng. Trong chiến tranh, tình đồng đội đôi khi được xây dựng từ những điều rất giản dị: cùng chia nhau nắm cơm vắt, cùng thay nhau gác đêm, cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà.
Quang Lợi là người khá trầm tính. Nhưng trong ba lô của anh luôn có một món đồ đặc biệt – một chiếc kèn harmonica nhỏ.
Chiếc kèn ấy là món quà mẹ anh tặng trước ngày lên đường nhập ngũ.
Mỗi buổi tối sau giờ gác, khi cả đơn vị đã yên tĩnh, Lợi thường ngồi trước lán và thổi kèn. Những giai điệu mộc mạc vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng khiến ai nghe cũng thấy ấm lòng. Có những người lính trẻ nằm trong lán, nghe tiếng kèn mà nhớ quê, nhớ cha mẹ đến rưng rưng.
Nguyễn Văn Hòa thường ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa trêu bạn:
“Sau này hòa bình, chắc ông thành nghệ sĩ mất thôi.”
Quang Lợi chỉ cười hiền rồi nói:
“Tôi không cần làm nghệ sĩ đâu. Tôi chỉ muốn về nhà, ngồi trước hiên thổi kèn cho mẹ nghe.”
Đó là ước mơ rất giản dị của một người lính trẻ.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người ta cơ hội thực hiện những ước mơ bình dị ấy.
Một buổi sáng mùa đông năm đó, đơn vị nhận lệnh chiến đấu. Trận đánh diễn ra rất ác liệt. Tiếng súng, tiếng pháo vang dội khắp sườn núi.
Trong trận chiến ấy, Trần Quang Lợi đã anh dũng hy sinh.
Sau khi trận đánh kết thúc, những người còn sống quay lại tìm đồng đội. Nguyễn Văn Hòa là người thu dọn lại ba lô và những vật dụng còn lại của Lợi.
Khi mở túi áo của bạn mình ra, anh nhìn thấy chiếc kèn harmonica quen thuộc vẫn nằm đó, dính đầy bùn đất và khói súng.
Hòa cầm chiếc kèn trên tay, đứng lặng rất lâu.
Trong đầu anh lúc ấy vang lên câu nói của người bạn:
“Tôi chỉ muốn về nhà thổi kèn cho mẹ nghe.”
Nhưng Lợi đã không thể trở về nữa.
Hòa lau sạch chiếc kèn, cẩn thận cất vào túi áo ngực. Anh tự hứa với lòng mình:
“Nếu còn sống trở về, nhất định mình sẽ mang chiếc kèn này về cho gia đình Lợi.”
Nhưng sau đó chiến tranh vẫn tiếp diễn. Đơn vị liên tục di chuyển, hồ sơ thất lạc, nhiều người chuyển đơn vị. Địa chỉ quê của Lợi cũng dần không còn ai nhớ rõ.
Sau khi xuất ngũ, Nguyễn Văn Hòa trở về quê, lập gia đình và sống cuộc đời của một người nông dân bình dị.
Nhưng suốt những năm tháng đó, chiếc kèn harmonica của đồng đội vẫn luôn được ông giữ gìn cẩn thận.
Ông đặt chiếc kèn trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mỗi khi mở ra, ông lại nhớ đến người bạn đã nằm lại nơi chiến trường.
Nhiều lần ông hỏi thăm thông tin qua các hội cựu chiến binh, qua những người từng cùng đơn vị. Nhưng mãi vẫn không tìm được gia đình của Lợi.
Thời gian trôi đi rất nhanh, người lính trẻ năm nào giờ tóc đã bạc. Cho đến một ngày, vào năm 2024, trong một lần gặp mặt cựu chiến binh, có người chợt nhớ ra quê của Trần Quang Lợi.
Nghe được tin ấy, ông Hòa lập tức quyết định lên đường.
Sau nhiều năm tìm kiếm, cuối cùng ông cũng tìm được ngôi nhà nhỏ của gia đình Lợi ở một vùng quê miền Trung.
Lúc đó, mẹ của Lợi đã gần 90 tuổi.
Ông Hòa run run mở chiếc hộp gỗ, lấy ra chiếc kèn harmonica đã theo mình suốt 45 năm.
Bà cụ cầm chiếc kèn trên tay, đôi bàn tay già nua run rẩy.
Bà nhìn chiếc kèn thật lâu, rồi nước mắt lặng lẽ rơi.
Bà nói rất khẽ:
“Đúng rồi… chiếc kèn này của thằng Lợi…
Hồi nhỏ nó cũng hay thổi cho tôi nghe…”
Người lính già đứng lặng trước hiên nhà.
Sau 45 năm, cuối cùng ông cũng đã giữ trọn lời hứa với người đồng đội đã hy sinh.
Các bạn đoàn viên thân mến,
Chiếc kèn harmonica ấy không phải là một vật gì lớn lao. Nhưng nó chứa đựng tình đồng đội, sự thủy chung và lòng biết ơn của những người lính đã từng chiến đấu vì Tổ quốc.
Câu chuyện ấy nhắc chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay – rằng:
Hòa bình mà chúng ta đang có được hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của những người lính năm xưa.
Vì vậy, là đoàn viên thanh niên, chúng ta càng phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, với đất nước, biết trân trọng lịch sử và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại.
Và đôi khi, chỉ một chiếc kèn nhỏ bé thôi…
cũng có thể trở thành biểu tượng của tình đồng đội và lòng trung thành suốt cả cuộc đời.



