Bài viết

Câu chuyện 22

Hưng Yên05/01/2026Lương Thị Như3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng trong câu chuyện này là ông ngoại tôi tên là Trần Xuân Lới sinh năm 1951, ông ở Đức Nhuận – Dạ Trạch – Khoái Châu – Hưng Yên (cũ) nay thuộc thôn Đức Nhuận, xã Triệu Việt Vương. Ông thuộc đơn vị đặc công C7- D2- Đặc Công -Bình Trị Thiên. Hồi nhỏ, ông đã từng kể với tôi rằng ông đã tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước , bơi qua sông bắn Mỹ rất khốc liệt, nhưng lại không được nhà nước cấp lương.

Ông kể, thời chiến, đặc công là lực lượng tinh nhuệ nhất, những người lính phải hành quân trong đêm, vượt qua rừng rậm, sông sâu, lội bùn, chui vào hang đá, thậm chí nằm im hàng giờ dưới nước chỉ để thực hiện một nhiệm vụ duy nhất: đánh vào nơi hiểm yếu nhất của kẻ thù. Những đêm hành quân tối như mực, bom đạn rền vang từ phía trước, đằng sau là căn cứ địch, nhưng phía trước lại là Tổ quốc đang chờ. Nhiều đồng đội của ông đã không có cơ hội trở về, nằm lại trong những cánh rừng Trường Sơn, nơi đất mẹ ôm trọn họ vĩnh viễn.

Chiến tranh qua đi, ông trở về quê hương với cuộc sống bình dị của một người nông dân. Không huân chương khoe trước ngực, không kể lể công lao, nhưng mỗi câu chuyện ông kể, mỗi ánh nhìn xa xăm, đều như một trang sử sống vô giá. Từ ông, tôi học được rằng:

  • Hòa bình không phải tự nhiên mà có, đó là cái giá của hy sinh và mất mát.

  • Lòng yêu nước không chỉ là lời nói, mà là hành động, là trách nhiệm, là sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

  • Thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng với những gì cha ông để lại.

  • Tôi muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến ông – người hùng thầm lặng trong gia đình tôi – và đến tất cả những chiến sĩ đã chiến đấu, hy sinh cho đất nước.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Câu chuyện 22 | Câu chuyện thời hoa lửa