Bài viết

Câu chuyện 22: Ông nội và câu chuyện về người anh hùng lấy thân mình mở đường cho đồng đội

Mỗi dịp nghỉ hè, tôi thường sang nhà ông nội chơi. Điều tôi thích nhất không phải là những món quà ông dành cho tôi mà là những câu chuyện về một thời đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ông bảo rằng tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng cả dân tộc cùng hướng về tiền tuyến. Có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu, có những người ở hậu phương ngày đêm tăng gia sản xuất, tất cả đều chung một khát vọng là giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Nghệ An03/07/2026Ngô Thị Hằng (Nghĩa Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi dịp nghỉ hè, tôi thường sang nhà ông nội chơi. Điều tôi thích nhất không phải là những món quà ông dành cho tôi mà là những câu chuyện về một thời đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ông bảo rằng tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng cả dân tộc cùng hướng về tiền tuyến. Có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu, có những người ở hậu phương ngày đêm tăng gia sản xuất, tất cả đều chung một khát vọng là giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Một buổi tối mất điện, cả nhà ngồi ngoài sân hóng mát. Ông nhìn lên bầu trời đầy sao rồi chậm rãi kể về anh Phan Đình Giót. Ông nói, dù chưa từng được gặp anh, nhưng những câu chuyện về người chiến sĩ ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một con người mà còn là biểu tượng cho biết bao người lính đã ngã xuống vì đất nước.

Ông kể rằng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, trận đánh vào cứ điểm Him Lam diễn ra vô cùng ác liệt. Địch cố thủ trong những lô cốt kiên cố, liên tục bắn xối xả về phía quân ta. Nhiều chiến sĩ vừa xung phong đã phải nằm xuống. Đường tiến lên gần như bị chặn đứng bởi hỏa lực từ lỗ châu mai. Trong lúc ấy, anh Phan Đình Giót đã nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh vẫn bò lên phía trước, tìm cách tiêu diệt hỏa điểm để mở đường cho đồng đội.

Điều khiến ông xúc động nhất chính là khoảnh khắc anh đưa ra quyết định cuối cùng. Biết rằng nếu không khống chế được lô cốt thì rất nhiều đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh, anh đã dồn chút sức lực còn lại, lao cả thân mình vào bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng từ lô cốt im bặt. Đồng đội lập tức xông lên đánh chiếm cứ điểm và giành thắng lợi.

Kể đến đây, giọng ông nghẹn lại. Ông bảo rằng không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự dũng cảm của một con người dám lấy chính mạng sống của mình để đổi lấy sự sống cho đồng đội. Mỗi khi nghĩ đến anh Phan Đình Giót, ông luôn tự nhắc bản thân phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Ngồi nghe ông kể, tôi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước sân nhà mà lòng bỗng trào dâng nhiều cảm xúc. Tôi hiểu rằng lá cờ ấy không chỉ được dệt bằng vải đỏ và ngôi sao vàng, mà còn được thấm đượm biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người anh hùng như anh Phan Đình Giót.

Là một thanh niên sinh ra trong hòa bình, tôi không phải đối mặt với bom đạn hay những trận chiến khốc liệt. Nhưng tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ mình là học tập, rèn luyện, sống trung thực, có ích cho xã hội và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó cũng là cách tôi bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã không tiếc tuổi xuân để đổi lấy cuộc sống bình yên cho hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn