Câu chuyện 23: Lời kể của bác cựu chiến binh về ý chí của anh Phan Đình Giót
Trong khu nơi tôi sống có một bác cựu chiến binh đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ hay Quốc khánh, bác thường được mời đến trường để giao lưu với học sinh. Năm ấy, khi tôi còn học trung học phổ thông, tôi có dịp ngồi nghe bác kể về những người anh hùng của dân tộc. Điều khiến tôi nhớ mãi là câu chuyện về anh Phan Đình Giót.
Trong khu nơi tôi sống có một bác cựu chiến binh đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ hay Quốc khánh, bác thường được mời đến trường để giao lưu với học sinh. Năm ấy, khi tôi còn học trung học phổ thông, tôi có dịp ngồi nghe bác kể về những người anh hùng của dân tộc. Điều khiến tôi nhớ mãi là câu chuyện về anh Phan Đình Giót.
Bác nói rằng mình không trực tiếp chiến đấu cùng đơn vị của anh, nhưng những người đồng đội từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ đã kể rất nhiều về người chiến sĩ ấy. Trong ký ức của họ, Phan Đình Giót là một người lính hiền lành, ít nói nhưng vô cùng gan dạ. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đã quen với cuộc sống thiếu thốn, vất vả. Chính những tháng ngày lam lũ ấy đã rèn cho anh ý chí bền bỉ và nghị lực vượt qua mọi khó khăn.
Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bác kể rằng người lính thời ấy hành quân vô cùng gian khổ. Có những chặng đường phải băng rừng, vượt suối, leo núi hàng chục cây số. Lương thực ít ỏi, quần áo mỏng manh, nhiều đêm phải ngủ giữa rừng sâu trong cái rét buốt. Thế nhưng chẳng ai kêu ca. Họ chỉ động viên nhau cố gắng vì ngày đất nước được độc lập.
Bác dừng lại một lúc rồi chậm rãi nói: "Người ta thường nhớ đến anh Phan Đình Giót vì hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Nhưng để có được khoảnh khắc ấy là cả một quá trình rèn luyện, cống hiến và hy sinh thầm lặng." Câu nói ấy khiến cả hội trường im lặng.
Bác kể tiếp rằng trong những lần chiến đấu trước đó, anh Phan Đình Giót luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn. Anh không ngại gian khổ, không nề hiểm nguy, luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân. Đồng đội quý anh bởi sự chân thành, trách nhiệm và tinh thần luôn nghĩ cho người khác. Có lần, khi đồng đội mệt vì hành quân dài ngày, anh nhường phần nước uống ít ỏi của mình cho người bị sốt mà không hề kể công.
Rồi bác nhìn về phía chúng tôi, những người trẻ đang ngồi phía dưới và nói: "Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc anh hùng nhất. Nó bắt đầu từ những việc rất bình dị: biết chịu gian khổ, biết sống vì tập thể và không bao giờ bỏ cuộc."
Nghe bác nói, tôi bỗng nghĩ đến cuộc sống của mình. Chúng tôi lớn lên trong hòa bình, có đầy đủ điều kiện học tập, có gia đình yêu thương và xã hội ngày càng phát triển. Thế nhưng đôi khi chỉ gặp một chút khó khăn trong học tập hay công việc, nhiều người đã muốn bỏ cuộc. So với những người lính năm xưa, những thử thách của chúng tôi thật nhỏ bé.
Ngày hôm ấy, khi ra về, bác bắt tay từng học sinh. Bàn tay bác gầy, chai sạn nhưng rất ấm. Tôi hiểu rằng sự bình yên mình đang có hôm nay không tự nhiên mà đến. Đó là thành quả được vun đắp từ biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người như anh Phan Đình Giót.
Câu chuyện của bác đã giúp tôi nhận ra rằng điều đáng quý nhất ở anh không chỉ là sự hy sinh trong giây phút cuối cùng, mà còn là cả một cuộc đời sống vì Tổ quốc. Là thanh niên của thế hệ hôm nay, tôi tự nhủ sẽ sống có trách nhiệm hơn, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến bằng khả năng của mình để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người đi trước.



