Bài viết

Câu chuyện 26: Tiếng hò kéo pháo và vết vai bầm máu trên vách đá Him Lam

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Thị Liên (Nghĩa Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà nội tôi năm nay đã ngoài tám mươi, trí nhớ đã có phần giảm sút nhưng lạ thay, những ký ức về thời thanh niên xung phong gánh gạo nuôi quân thì bà chưa bao giờ quên. Mỗi bận giỗ chạp, ngồi bên bếp lửa hồng, bà lại kể cho con cháu nghe về những đêm đen kịt của chiến dịch xẻ núi mở đường. Bà bảo, muốn thắng trận thì phải đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn lên cao, mà đường lên Điện Biên toàn dốc đứng, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm không đáy. Anh Phan Đình Giót cùng các đồng chí của mình đã phải dùng chính đôi vai trần và những sợi dây tời xơ xác để kéo pháo qua đèo.

Bà nội vừa bỏm bẻm nhai trầu, đôi mắt vừa rơm rớm nước mắt: "Lúc ấy hỏa lực địch dập dữ dội lắm cháu ạ, bom nổ bên tai, pháo sáng rực trời. Có một đêm mưa tầm tã, đường trơn như đổ mỡ, một khẩu pháo bất ngờ đứt dây tời, đang đà lao băng băng xuống vực sâu. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, nếu pháo mất thì công sức của hàng ngàn người đổ sông đổ biển. Không một chút chần chừ, cậu Giót đã lao mình ra, dùng đôi vai gầy gộc và cả thân hình của mình phối hợp cùng anh em chèn chặt vào bánh pháo. Sức mạnh của người thanh niên tuổi đôi mươi ngày ấy không đến từ cơ bắp, mà nó đến từ lòng căm thù giặc và một niềm tin sắt đá vào ngày mai hòa bình. Khi dốc được hãm lại, vai anh Giót đã bầm dập, máu hòa cùng bùn đất đỏ quạch. Người dân bản đi tiếp tế như bà lúc ấy ai cũng ứa nước mắt vì thương, nhưng cậu ấy chỉ quệt mồ hôi, cười toe toét bảo: 'Pháo còn là xương máu anh em còn, tôi xước tí da có thấm tháp gì!'."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn