Cau chuyện 27: Lồng ngực thanh xuân mở lối ngày chiến thắng
Đây là câu chuyện thiêng liêng nhất, đau thương nhất nhưng cũng kiêu hùng nhất mà ông nội – người từng có mặt tại trận Him Lam năm 1954 – kể lại cho tôi nghe. Mỗi lần nhắc đến, giọng ông lại run lên, bàn tay gầy guộc bám chặt vào thành ghế như muốn tìm một điểm tựa trước cơn bão ký ức. Đó là ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chiến dịch diễn ra vô cùng khốc liệt. Đại đội của anh Giót được lệnh đánh bộc phá mở đường, nhưng hỏa lực từ lỗ châu mai của lô cốt số 3 của địch bắn ra như mưa. Đạn quét đến đâu, đồng đội ngã xuống đến đó, máu nhuộm đỏ cả một vùng đất chiến hào.
Ông nội tôi mắt nhòe lệ, giọng nghẹn lại: "Lúc ấy, anh Giót đã bị thương rất nặng. Anh bị đạn bắn trúng đùi, rồi lại trúng vai, máu tuôn ra ướt đẫm cả một bên áo, người lả đi. Ai cũng nghĩ anh không qua khỏi. Nhưng không, khi thấy tiếng súng của địch vẫn điên cuồng nhả đạn chặn đứng đường tiến công của ta, anh Giót đã dùng chút tàn lực cuối cùng, bò trườn qua làn mưa đạn. Đến sát lô cốt, anh dồn hết phần sức lực cuối cùng của cuộc đời mình, rướn người lên, hai tay bám chặt vào thành bê tông, rồi rập cả lồng ngực thanh xuân của mình vào lỗ châu mai của giặc. Tiếng súng địch bỗng khựng lại, im bặt. Một khoảng lặng chết chóc và kiêu hùng bao trùm lên trận địa. Anh ngã xuống ở tuổi 34, nhường lại luồng ánh sáng và con đường sống cho đồng đội phía sau xông lên cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng. Lồng ngực ấy đã tắt, nhưng nó đã mở ra sự sống cho biết bao con người."
Ngồi nghe những câu chuyện ấy giữa một buổi chiều hòa bình yên ả, tôi nhìn ra khung cửa sổ, nơi có bầu trời xanh trong không một bóng giặc, có tiếng trẻ con nô đùa khúc khích đầu ngõ. Tôi cúi đầu, lòng trào dâng một nỗi xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn vô hạn. Người thanh niên Phan Đình Giót năm xưa cũng có một tuổi trẻ, cũng có những ước mơ, có người mẹ già tựa cửa ngóng trông ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh. Nhưng anh và biết bao người anh hùng khác đã chọn gửi lại tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình nơi chiến trường, lấy da thịt mình làm lá chắn cho Tổ quốc.
Sự hy sinh ấy không hề xa xôi hay nằm lại trong những trang sách cũ, nó vẫn sống động, vẫn nhức nhối qua lời kể của thế hệ đi trước. Nó như một ngọn lửa sưởi ấm và thức tỉnh tâm hồn của những người trẻ thời nay như tôi, nhắc nhở chúng tôi rằng: Mỗi hơi thở bình yên ngày hôm nay đều được đổi bằng xương máu, bằng cả những lồng ngực đã ngừng đập của một thời hoa lửa anh hùng. Tôi tự hứa với lòng mình, phải sống sao cho xứng đáng với khoảng trời xanh mà các anh đã dùng cả mạng sống để tô điểm.



