Câu chuyện 280
Những đốm lửa trong "Đêm trắng Vĩnh Lộc"
Dưới màn đêm ngày 15/6/1968, vùng bưng Láng Sấu như rực sáng bởi ánh pháo và lửa đạn. Đoàn dân công hỏa tuyến Vĩnh Lộc với 55 người âm thầm vượt bưng, mang theo thương binh, tải đạn, mở đường cho chiến dịch Tổng tiến công Xuân Mậu Thân. Bỗng, tiếng tên lửa như xé toang không gian khiến hai chiếc ghe vỡ tan. Máu và nước quyện vào nhau, đỏ thẫm cả một khoảng trời Bình Chánh. 32 người đã nằm lại vĩnh viễn, phần lớn là những cô gái chỉ mới vừa đôi mươi. Họ ra đi không một lời từ biệt, để lại khăn rằn, áo bà ba và tình yêu sâu nặng với mảnh đất quê hương.
Nhưng "đêm trắng" ấy không thể vùi lấp tất cả. 23 người còn lại dù thân thể đầy thương tích nhưng tinh thần vẫn sáng như đuốc. Họ tiếp tục đi, tiếp tục góp sức như ngọn lửa nhỏ cháy bền bỉ giữa ngày gian khó. Mỗi bước chân là một lời thề với những người đã nằm lại. Mỗi việc làm là một nén hương sống dâng lên đồng đội đã hy sinh.
Họ không chọn lùi bước dù bị theo dõi hay truy lùng. Có người bị bắt, bị tra tấn nhưng lòng vẫn một dạ hướng về cách mạng. Từ nơi tăm tối, họ đứng lên như những cành dứa dại trổ hoa sau bão. Nhắc về đêm 15/6 là để nhớ đến một sức mạnh âm thầm, là để hôm nay, giữa bình yên, ta biết cúi đầu trước những người đi qua bão lửa mà vẫn giữ được ánh sáng trong tim.



