Câu chuyện 289
CHUYỆN “CÔ BÁN CHÈ” GÓP CÔNG ĐÁNH PHÁP
Chiều ngày 6/4/1953, dưới ánh đèn vàng nhạt vừa lên ở Phan Thiết, một người phụ nữ bình dị xuất hiện với gánh chè trên vai cùng dáng đi quen thuộc của bao người mẹ, người chị đất Việt. Nhưng ít ai biết rằng, gánh hàng đó không chỉ có chè đậu đen, chè bưởi mà còn ẩn giấu bên dưới hai khối bộc phá được ngụy trang tinh vi. Người phụ nữ ấy là vợ của một chiến sĩ trong Đại đội Xung kích, được tin tưởng giao nhiệm vụ đặc biệt trong trận tập kích tại khách sạn Liên Thành.
Chị không mặc áo lính, không mang súng nhưng sự dũng cảm và nhanh trí của chị đã mở đường cho một trận đánh táo bạo. Gánh hàng bước đi thong dong, miệng rao hàng ríu rít, mắt liếc nhanh từng ngã rẽ, lời nói ứng biến linh hoạt. Theo sau chị là 10 chiến sĩ cách mạng của ta cải trang thành những tên lính Com-măng-đô (lính biệt động) trên đường đi làm nhiệm vụ. Chính vai diễn ngọt ngào ấy đã đưa toàn bộ tổ trinh sát lọt vào trung tâm, nơi lũ sĩ quan Pháp đang ăn chơi vui vẻ.
Đặt gánh chè cạnh hành lang khách sạn, chị nói nhỏ một câu nhẹ nhàng: “Chúc các anh thành công” rồi lặng lẽ bước đi. Câu nói tưởng như đời thường ấy lại là tín hiệu cuối cùng, mở màn cho đòn tập kích sấm sét. Chỉ trong 5 phút sau, 57 tên địch bị tiêu diệt, khách sạn rung chuyển trong tiếng nổ và sự hoảng loạn.
Tên của chị không xuất hiện trong các trang sử, cũng không có huân chương treo trên ngực. Tuy nhiên, vai diễn ấy là một phần không thể thiếu của chiến thắng vang dội năm nào. Giữa thời khắc lịch sử, gánh chè nhỏ bé đã chở theo cả mưu trí và lòng dũng cảm của người phụ nữ thầm lặng góp phần làm nên chiến công to lớn.



