Bài viết

Câu chuyện 29

Hưng Yên05/01/2026Lê Xuân Tuân3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Ông Đình, ai cũng biết đến cụ Nguyễn Văn Dính, người đã bước qua với bao thăng trầm của đất nước.Giữa dòng chảy thời gian dài rộng, có những con người mang trong mình ký ức mà sách vở không thể ghi hết. Hôm nay, tôi may mắn được gặp cụ Dính một nhân chứng sống đã trải qua những biến cố lớn của lịch sử dân tộc.

Cụ Nguyễn Văn Dính, sinh năm 1955, là một trong những người con của xã Ông Đình, huyện Khoái Châu , tỉnh Hưng Yên ( nay thuộc xã Triệu Việt Vương) đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy gian lao của dân tộc. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, cụ kể lại chuyện xưa bằng giọng trầm nhưng ấm, như thể mọi ký ức vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ. Năm 1974-1975 cụ đã từng tham gia chiến dịch hồ chí minh và chiến tranh biến giới Việt Nam – Campuchia . Năm 1978 cụ bị thương tôi nghe cụ Dính kể lại những năm tháng ấy, tôi không khỏi xúc động. Từng lời cụ nói như tái hiện trước mắt một thời chiến tranh gian khổ nhưng rực sáng tinh thần kiên cường của cả một thế hệ. Mỗi kỷ niệm, mỗi câu chuyện đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả nỗi nhớ quê nhà mà chỉ những người từng bước qua lửa đạn mới hiểu hết. Ngồi trước cụ – một nhân chứng sống của lịch sử – chúng tôi càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay và biết ơn những người đã hy sinh tuổi trẻ vì Tổ quốc. Hiện thành là cựu chiến binh của xã về làm thư kí đội sản xuất rồi làm phó chủ nhiệm lên phó chủ tịch. Sau đó , cụ xung phong lên làm bí thư thường trực . Hiện nay , cụ nghỉ hưu , bí thư đảng uỷ nghỉ hưu ở xã.

Nhìn đôi bàn tay gầy gầy đã nhuốm màu thời gian, tôi càng hiểu rằng để có được cuộc sống bình yên như hôm nay, biết bao người như cụ đã đánh đổi cả tuổi trẻ, thậm chí cả mạng sống. Những lời kể của cụ không chỉ là ký ức, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự dũng cảm và nghị lực phi thường của con người Việt Nam trong những năm tháng đầy khói lửa.

Nghe xong câu chuyện của cụ Dình kể lại ,tôi cảm nhận rõ ràng hơn giá trị của cuộc sống hiện tại. Tôi thấy biết ơn, trân trọng và cũng tự nhủ phải sống trách nhiệm hơn, cố gắng hơn, để không phụ những hy sinh của thế hệ đi trước . Tôi sẽ học tập thật tốt, cố gắng rèn luyện bản thân mỗi ngày, bởi đó không chỉ là trách nhiệm của một học sinh mà còn là cách để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã cống hiến cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn