Bài viết

Câu chuyện 29: Khúc Vĩ Đại Từ Quá Khứ

Tôi sinh ra và lớn lên giữa những ngày tháng hòa bình, nơi mảnh đất Nghĩa Đồng hôm nay đã xanh mướt màu ngô khoai, tiếng cười trẻ thơ rộn rã mỗi buổi tan trường. Thế hệ trẻ chúng tôi thường tự hào về quê hương đổi mới, nhưng thú thật, có những khoảng lặng lịch sử mà nếu không có những buổi trưa hè ngồi bên hiên nhà bác hàng xóm, tôi sẽ chẳng thể nào thấu cảm hết được.

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra và lớn lên giữa những ngày tháng hòa bình, nơi mảnh đất Nghĩa Đồng hôm nay đã xanh mướt màu ngô khoai, tiếng cười trẻ thơ rộn rã mỗi buổi tan trường. Thế hệ trẻ chúng tôi thường tự hào về quê hương đổi mới, nhưng thú thật, có những khoảng lặng lịch sử mà nếu không có những buổi trưa hè ngồi bên hiên nhà bác hàng xóm, tôi sẽ chẳng thể nào thấu cảm hết được.

Tham gia cuộc thi "Chiến thời hoa lửa" hôm nay, tôi không mang đến những con số khô khan, mà muốn kể lại câu chuyện về một người con anh hùng của đất Nghĩa Đồng — Liệt sĩ Nguyễn Linh. Câu chuyện mà tôi được nghe lại từ bác năm dòng họ, qua lời kể mộc mạc, rưng rưng của thế hệ đi trước.

Bác hàng xóm nhà tôi tóc đã bạc phơ, mỗi lần nhắc về ngày xưa lại nheo mắt nhìn xa xăm vào khoảng không gian trước sân. Bác bảo:

"Cháu ạ, đất Nghĩa Đồng mình thời kỳ 1930 - 1931, cái thuở Tiền khởi nghĩa ấy, khổ nhục nhưng kiên cường lắm. Đói rách, sưu cao thuế nặng đè nặng lên vai người nông dân. Nhưng chính trong cái đêm tối mịt mùng ấy, những đốm lửa cách mạng như chú Nguyễn Linh đã bùng cháy."

Ngày đó, người thanh niên Nguyễn Linh cũng bằng tuổi chúng tôi bây giờ, có khi còn trẻ hơn. Chú không có áo lụa quần là, chỉ có tấm áo nâu sồng vá chằng vá đục và một trái tim nóng hổi lòng yêu nước. Chú tham gia hoạt động bí mật, làm nhiệm vụ rải truyền đơn, nhen nhóm phong trào, kết nối những người nông dân cùng khổ đứng lên đòi quyền sống.

Đỉnh điểm là những ngày tháng 7 năm 1931. Đó là thời điểm phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh bị thực dân Pháp đàn áp điên cuồng, dã man nhất. Khắp nơi là máu và nước mắt. Bác hàng xóm kể, giọng nghẹn lại: Địch lùng sục gắt gao từng bờ tre, gốc lúa. Chúng bắt bớ, tra tấn dã man bất kỳ ai có biểu hiện nghi vấn.

Nhưng chú Nguyễn Linh và các đồng chí của mình không hề chùn bước. Chú vẫn can trường bảo vệ cán bộ, giữ vững đường dây liên lạc của Đảng.

Và rồi, cái ngày định mệnh ấy đã đến. Ngày 13 tháng 7 năm 1931.

Trong một chuyến làm nhiệm vụ mật, chú Nguyễn Linh bị địch phục kích. Bác hàng xóm kể rằng, khi bị dồn vào thế hiểm, chú đã chủ động chạy hướng khác để đánh lạc hướng quân thù, bảo vệ cho đồng đội kịp thời tẩu tán tài liệu mật. Chú bị bắt. Những trận đòn roi, tra tấn dã man "thừa sống thiếu chết" của kẻ thù không thể khuất phục được người chiến sĩ cộng sản kiên trung. Chú không hé răng nửa lời khai ra tổ chức.

Biết không thể khai thác được gì, lũ giặc tàn bạo đã ra tay sát hại chú ngay trong ngày hôm đó. Chú ngã xuống khi tuổi đời còn quá xanh, khi bao ước mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù còn dang dở. Máu của chú đã thấm đẫm vào lòng đất mẹ Nghĩa Đồng vào một ngày hè đỏ lửa.

Ngồi nghe chuyện, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn ra con đường bê tông phẳng lỳ trước ngõ. Giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn trên má. Tôi xúc động không chỉ vì sự tàn khốc của chiến tranh, mà vì sự hy sinh của chú Nguyễn Linh quá đỗi cao cả và lặng thầm. Chú ngã xuống trước Cách mạng tháng Tám tận 14 năm, nghĩa là chú chấp nhận hy sinh khi chưa kịp nhìn thấy một ngày độc lập, chưa một ngày được sống trong tự do đúng nghĩa. Chú và những người đi trước chiến đấu hoàn toàn bằng một niềm tin tuyệt đối vào ngày mai tươi sáng của dân tộc.

Là một người trẻ của thế hệ hôm nay, tham gia "Chiến thời hoa lửa", tôi hiểu rằng ngọn lửa mà liệt sĩ Nguyễn Linh và các bậc tiền bối thắp lên năm 1931 chưa bao giờ tắt. Nó đã truyền qua bao thế hệ và hôm nay, nó đang rực cháy trong tim chúng tôi.

Sự hy sinh của chú Nguyễn Linh nhắc nhở tôi và những người bạn đồng trang lứa rằng: Hòa bình này, cuộc sống yên bình này được đổi bằng xương máu. Chúng tôi không được phép lãng quên, và phải sống, cống hiến sao cho xứng đáng với những "bông hoa lửa" đã ngã xuống trên mảnh đất quê hương Nghĩa Đồng anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn