CÂU CHUYỆN 3: CÔ Y TÁ GIỮA TRỌNG ĐIỂM BOM
Trạm phẫu dã chiến chỉ là căn hầm nhỏ lợp gỗ rừng, nằm ngay trọng điểm đánh phá. Mỗi ngày, Hương – cô y tá mới hai mươi tuổi – tiếp nhận hàng chục thương binh, đôi tay gầy guộc không lúc nào ngơi nghỉ. Đêm ấy, bom dội xuống dữ dội. Đất đá rung chuyển. Một thương binh nặng liên tục gọi mẹ trong mê sảng. Hương nắm chặt tay anh, vừa băng bó vừa thì thầm: “Anh cố lên, mẹ đang chờ anh về.” Bất ngờ, một quả bom rơi sát cửa hầm. Không kịp nghĩ ngợi, Hương lao người che cho thương binh. Sức ép làm cô
Trạm phẫu dã chiến chỉ là căn hầm nhỏ lợp gỗ rừng, nằm ngay trọng điểm đánh phá. Mỗi ngày, Hương – cô y tá mới hai mươi tuổi – tiếp nhận hàng chục thương binh, đôi tay gầy guộc không lúc nào ngơi nghỉ. Đêm ấy, bom dội xuống dữ dội. Đất đá rung chuyển. Một thương binh nặng liên tục gọi mẹ trong mê sảng. Hương nắm chặt tay anh, vừa băng bó vừa thì thầm: “Anh cố lên, mẹ đang chờ anh về.” Bất ngờ, một quả bom rơi sát cửa hầm. Không kịp nghĩ ngợi, Hương lao người che cho thương binh. Sức ép làm cô


