Câu chuyện 31:NGƯỜI THANH NIÊN NẰM LẠI MÙA HÈ NĂM 1931
Có những câu chuyện không được viết bằng giấy mực, mà được gìn giữ bằng ký ức của một vùng quê. Có những con người không để lại những trang hồi ký hay những bức ảnh rõ nét, nhưng tên tuổi của họ vẫn được nhắc đến bằng tất cả sự biết ơn. Tôi biết đến liệt sĩ Lê Nguyệt, người con của xã Nghĩa Đồng, hy sinh ngày 13 tháng 7 năm 1931, từ chính những câu chuyện như thế.
NGƯỜI THANH NIÊN NẰM LẠI MÙA HÈ NĂM 1931
Có những câu chuyện không được viết bằng giấy mực, mà được gìn giữ bằng ký ức của một vùng quê. Có những con người không để lại những trang hồi ký hay những bức ảnh rõ nét, nhưng tên tuổi của họ vẫn được nhắc đến bằng tất cả sự biết ơn. Tôi biết đến liệt sĩ Lê Nguyệt, người con của xã Nghĩa Đồng, hy sinh ngày 13 tháng 7 năm 1931, từ chính những câu chuyện như thế.
Đó là một buổi chiều tháng Bảy, khi Đoàn Thanh niên xã tổ chức dọn vệ sinh và thắp hương tại nghĩa trang liệt sĩ. Trong làn khói hương bảng lảng, tôi đứng lặng trước những tấm bia đã bạc màu theo năm tháng. Có những cái tên quen thuộc, cũng có những cái tên tôi mới nghe lần đầu.
Thấy tôi chăm chú nhìn dòng chữ khắc trên bia, một bác cao tuổi trong xóm mỉm cười rồi chậm rãi nói:
"Cháu biết không, để có được cuộc sống bình yên hôm nay, quê mình đã có nhiều người ngã xuống từ rất sớm. Có người còn chưa kịp nhìn thấy đất nước đổi thay. Lê Nguyệt là một trong những người như thế."
Câu nói giản dị ấy cứ theo tôi suốt quãng đường về.
Tối hôm đó, tôi đem câu chuyện hỏi ông nội. Ông bảo rằng năm 1931 là những năm tháng vô cùng gian khó. Đất nước vẫn còn chìm trong cảnh mất nước, người dân sống cơ cực dưới ách áp bức. Khắp nhiều nơi, những người yêu nước đã đứng lên với niềm tin rằng rồi sẽ có một ngày dân tộc được sống trong tự do.
Ông nhìn xa xăm rồi nói:
"Ngày ấy, thanh niên yêu nước không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng họ vẫn chọn bước tiếp, vì nghĩ đến tương lai của quê hương nhiều hơn bản thân mình."
Lời ông khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi thử hình dung về người thanh niên mang tên Lê Nguyệt của gần một thế kỷ trước. Có lẽ bác cũng từng lớn lên trên những cánh đồng quê Nghĩa Đồng, cũng từng nghe tiếng gà gáy mỗi sớm, từng cùng bà con ra đồng sau những cơn mưa mùa hạ. Cũng như bao người trẻ khác, bác chắc hẳn từng có những ước mơ rất bình dị về một mái nhà yên ấm và một cuộc sống thanh bình.
Nhưng lịch sử đã đặt lên vai thế hệ ấy một sứ mệnh lớn lao.
Khi đất nước chưa có độc lập, khi nhân dân còn phải chịu nhiều đau thương, đã có biết bao người thanh niên sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để đi theo con đường mà họ tin sẽ mang lại tương lai cho dân tộc.
Và rồi, ngày 13 tháng 7 năm 1931, người con của quê hương Nghĩa Đồng đã ngã xuống.
Bác ra đi khi tuổi xuân còn dang dở.
Ra đi khi mùa độc lập vẫn còn là khát vọng.
Ra đi mà không kịp nhìn thấy ngày lá cờ đỏ tung bay trên bầu trời Tổ quốc.
Thế nhưng, sự hy sinh ấy chưa bao giờ trở nên vô nghĩa. Bởi chính từ những mất mát âm thầm của lớp người đi trước đã hun đúc ý chí đấu tranh của cả dân tộc, góp phần làm nên những mùa xuân độc lập sau này.
Có lần bác hàng xóm nói với tôi một câu rất mộc mạc:
"Người hy sinh không mong được trả ơn. Điều họ mong là đất nước được bình yên."
Tôi chợt nhận ra, điều quý giá nhất mà thế hệ chúng tôi đang có chính là hòa bình. Mỗi buổi sáng được cắp sách đến trường, mỗi con đường rộng mở, mỗi tiếng cười trẻ nhỏ vang lên trên quê hương đều là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đi trước.
Là một đoàn viên thanh niên hôm nay, tôi không thể cầm súng như các thế hệ cha anh năm xưa. Nhưng tôi có thể tiếp nối ngọn lửa ấy bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt hơn, sống trung thực hơn, cống hiến nhiều hơn và luôn giữ trong tim lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Mỗi dịp tháng Bảy, khi những đóa hoa tươi được đặt trước phần mộ các anh hùng liệt sĩ, tôi lại nhớ đến câu chuyện về liệt sĩ Lê Nguyệt mà ông nội và các bác trong làng đã kể. Dẫu gần một thế kỷ đã trôi qua, cái tên ấy vẫn được nhắc lại bằng sự kính trọng của những người con quê hương Nghĩa Đồng.
Tôi tin rằng, sự tri ân đẹp nhất không chỉ nằm ở những nén hương hay vòng hoa tưởng niệm, mà còn ở cách mỗi người trẻ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.
Để rồi mai này, khi câu chuyện về liệt sĩ Lê Nguyệt tiếp tục được kể lại, ngọn lửa yêu nước được thắp lên từ mùa hè năm 1931 sẽ vẫn cháy mãi trong trái tim của những người trẻ Việt Nam – những người đang được sống trong hòa bình nhờ sự cống hiến và hy sinh cao cả của các bậc tiền nhân.



