Bài viết

Câu chuyện 338

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi khói lửa chiến tranh từng ngút trời, có bông hoa huệ trắng tinh khôi đã nở, rồi tĩnh lặng hy sinh, để lại hương thơm bất tử cho đời. Đó là Phạm Thị Ngọc Huệ, nữ nhà báo - liệt sỹ là người con ưu tú của quê hương Ninh Bình đã dành tuổi thanh xuân cho lý tưởng cách mạng, cho độc lập tự do của dân tộc.

An Giang01/07/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà báo, liệt sỹ Ngọc Huệ sinh năm 1946, là con thứ 5 trong gia đình, thông minh, học giỏi, hát hay và tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, yêu thích viết văn, từng đỗ Đại học Tổng hợp văn nhưng cô đã bỏ giảng đường đại học, tình nguyện ra chiến trường.
Đơn vị chiến đấu đầu tiên của cô là Binh trạm 36, Đại đội Thanh niên xung phong Ninh Bình, làm nhiệm vụ thông tuyến đường chiến lược 20 Quyết Thắng. Sau khi đã thông tuyến đường chiến lược 20 Quyết Thắng, nhiều đồng đội đã trở về quê hương để xây dựng tổ ấm riêng cho mình. Nhưng vì "đồn giặc còn đây chúng con chưa về" nên cô đã xin ở lại để tiếp tục chiến đấu, và từ đó cô được chuyển sang Ban Tuyên huấn Đoàn 559 bộ đội Trường Sơn.
Tại Đoàn 559, Ngọc Huệ được làm phóng viên cho báo "Trường Sơn", cơ quan tuyên truyền của Bộ Tư lệnh Binh đoàn Trường Sơn. Những tháng đầu về làm báo "Trường Sơn", Ngọc Huệ được giao đi nhà in sửa lỗi từng bài viết, từng trang báo trước khi in. Ngọc Huệ xem đây là cách học viết báo hiệu quả và trưởng thành nhanh nhất. Báo in xong, Huệ gói gém cẩn thận, gánh bộ ra tận trạm đón xe vận tải nhờ lái xe chuyển vào tuyến trong, chuyển ra tuyến ngoài tới hầu hết các binh trạm, đơn vị độc lập.
Sau này được phân công viết tin, bài, Ngọc Huệ không chỉ đến binh trạm lấy tài liệu mà còn xông xáo ra tận trọng điểm, gặp gỡ những gương mặt anh hùng như chiến sỹ lái xe Lê Bá Kiệm, lái máy Vũ Tiến Đề, Tiểu đoàn công binh 25. Cô còn tới tận trận địa Trung đoàn phòng không 224 ở Tha Mê, La Trọng, Khe Tang tường thuật sinh động những trận đánh tiêu diệt máy bay Mỹ.
Nhưng chiến tranh không bao giờ khoan nhượng. Ngày 20 tháng 12 năm 1968, tại trọng điểm Ka Tốc, dưới đỉnh Pu Khao, cách cửa khẩu Lùm Bùm không xa, nữ nhà báo trẻ tuổi ấy đã ra đi mãi mãi. Nhà báo Ngọc Huệ hy sinh do vướng phải trái mìn máy bay Mỹ thả đêm trước. Di vật còn lại của cô là cuốn sổ ghi chép các khoản tiếp nhận quân nhu, trang phục đoàn công tác và tập bản thảo viết về điển hình trạm sửa chữa xe máy Trường Sơn. Tất cả đều nhuốm máu, như minh chứng cho sự hy sinh lặng thầm nhưng cao cả.
Trong cuốn sổ ấy, những dòng chữ cuối cùng chị viết vẫn còn dang dở, như lời nhắn gửi rằng sứ mệnh của chị chưa bao giờ kết thúc.
Trước ngày hy sinh, Nhà báo Ngọc Huệ đã viết thư về cho gia đình báo tin cho mẹ là vài ngày nữa sẽ ra quân và được cử đi học ở Liên Xô. Nhưng ngày đó đã mãi mãi không đến với Huệ, cô đã trở thành "bông Huệ trắng" của núi rừng Trường Sơn bất tử.
Sự hy sinh của nhà báo, liệt sỹ Phạm Thị Ngọc Huệ không chỉ là nỗi đau của gia đình, đồng đội, mà còn là mất mát lớn lao của nền báo chí cách mạng Việt Nam. Nhưng hơn thế, cô đã để lại một di sản bất tử - di sản của lòng quả cảm, của tinh thần bất khuất và tình yêu Tổ quốc sâu đậm. Tinh thần và ngòi bút của cô sẽ luôn là ngọn lửa soi đường, nguồn cảm hứng bất tận cho những người làm báo cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn