Câu chuyện 34
SÁU NĂM TRONG “HANG CỌP” CỦA NHÀ TÌNH BÁO MƯỜI HƯƠNG
“Hoạt động mà bị bắt thường phải nghĩ tới hai trường hợp.”
“Nó không biết gì về mình, có thể khai một bản cung giả nhưng phải hợp lý.”“Khi nó đã biết về mình rồi, chỉ còn cách đấu tranh trực diện... Phải tìm hiểu cho ra vì sao mình bị bắt, từ đó mới có thể hiểu là kẻ địch đã biết gì về mình hay chưa.”Đó là những trăn trở đầu tiên của nhà tình báo Mười Hương khi vừa bị sập bẫy giặc tại điểm hẹn Gò Vấp năm 1957.Ngay lập tức, ông bị áp giải về Vân Đồn (sào huyệt của Đoàn mật vụ miền Trung), mở đầu cho giai đoạn đấu trí căng não suốt 6 năm ròng.“Mình dính bọn thằng Cẩn rồi, không thể bịa ra một bản cung đánh lừa chúng được, chỉ còn con đường đấu tranh trực diện.”“Tư tưởng sẵn sàng chết là có từ đấy, khi tôi nghe giọng nói của bọn công tác đặc biệt miền Trung.”Bằng sự nhạy cảm của một nhà tình báo chiến lược, Mười Hương biết mình đã sa vào tay của một “siêu tổ chức” bạo tàn, đứng trên cả luật pháp.Giữa những ngày đầu óc căng thẳng vì bị địch khủng bố tinh thần, ông đã chọn cách ngồi thiền để giữ sự bình tĩnh.Đến khi đối mặt với những tên cáo già như Dương Văn Hiếu hay Phan Khanh, người chiến sĩ ấy đã chọn cách “ngửa bài” để bước vào cuộc chiến sinh tử:“Đúng. Tôi là Hương. Các ông muốn gì? Dù ông muốn gì, tôi cũng nói trước cho các ông biết: người cách mạng bị bắt có ba việc không làm: không khai báo, không nói xấu cách mạng, không nói xấu Chính phủ Cụ Hồ.”“Còn các ông muốn làm gì thì làm. Tôi biết, tôi bị bắt, các ông có quyền hành hạ, không cho ăn, không cho ỉa, nhưng tôi nói trước là tôi không khai.”Lời tuyên bố đanh thép ấy đã thể hiện bản lĩnh của một người chiến sĩ kiên trung.Biết chưa thể làm gì được, địch đưa ông ra Huế, nhốt tại trại Tòa Khâm để thực hiện một “chính sách” thâm độc hơn.“Tôi ở một phòng tối. Nhờ vào hai lần bữa ăn để biết đã qua ngày.”“Nó đưa tôi cùng ngủ với anh Th. Nhiệm vụ của anh này là canh xem diễn biến tư tưởng tôi ra sao, có ăn, ngủ được không.”“Gần một tháng như thế, chưa thấy nó đánh. Có báo đọc.”Suốt nhiều tháng trời, bọn mật vụ dùng Th. (một cán bộ đã chuyển hướng) để làm “chim mồi”, ngày đêm lải nhải về sự bế tắc của cách mạng nhằm lung lạc tư tưởng ông.Nhưng trước những đòn tâm lý hiểm độc, Mười Hương vẫn kiên cường tìm cách sinh tồn để bảo vệ lý tưởng của mình.Không những vậy, cuộc chiến thầm lặng suốt 6 năm còn giúp thức tỉnh những người xung quanh ông.Sau này, nhận ra sai lầm của mình, anh Th. đã chấp nhận chịu tra tấn suốt một năm trước khi hy sinh ở Bình Định chứ không tiếp tục làm tay sai cho giặc nữa.Trải qua muôn vàn cạm bẫy tinh vi, chính lòng kiên trung đã giúp người tình báo ấy chiến thắng kẻ thù để vượt qua cửa tử trong gang tấc.Mãi sau này người ta mới biết, tên của ông vốn đã nằm trong danh sách 200 tù nhân bị đưa đi thủ tiêu bí mật, chỉ là lũ mật vụ miền Trung đã không kịp ra tay trước khi toàn bộ chế độ họ Ngô sụp đổ vào năm 1963.



