Bài viết

Câu chuyện 36: NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG RỜI LÀNG KHI MÙA XUÂN CHƯA KỊP VỀ

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG RỜI LÀNG KHI MÙA XUÂN CHƯA KỊP VỀ

Có một buổi sáng, tôi đứng chết lặng trước câu nói của bác cựu chiến binh:
“Có những người rời quê đi chiến đấu… là đi luôn vào lịch sử.”

Câu nói ấy khiến tôi không ngủ được cả đêm.

Và rồi tôi được nghe kể về liệt sĩ Lê Hữu Ngữ, quê xã Hương Xuân, Hương Khê, Hà Tĩnh, từng là Tiểu đội trưởng Đại đoàn 304, hy sinh ngày 17/01/1954 – khi chiến dịch Điện Biên Phủ đang bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt.

Ông nội tôi bảo:“Ngày ấy, người ta ra trận không phải vì danh tiếng. Họ đi vì đất nước còn đang bị chia cắt, còn nhân dân thì còn khổ.”

Tôi thử hình dung về người tiểu đội trưởng ấy. Một thanh niên từ vùng đất Hương Khê nắng gió, nơi người dân quen với ruộng đồng, núi rừng, tiếng trâu cày và những mùa lũ cuốn trắng bờ. Có lẽ trước khi đi, ông cũng từng đứng bên mẹ, nhìn lại con đường làng, cũng từng nghe tiếng gọi thân quen của quê hương.

Nhưng khi Tổ quốc cần, ông khoác lên mình màu áo lính.

Tháng 1 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ lạnh buốt. Những trận đánh giằng co diễn ra từng ngày, từng giờ. Người tiểu đội trưởng trẻ tuổi ấy đã cùng đồng đội bám trận địa, giữ từng vị trí nhỏ nhất, như giữ chính niềm tin vào ngày độc lập.

Và rồi, ngày 17/01/1954, ông ngã xuống.

Không kịp nhìn thấy chiến thắng.

Không kịp trở về quê nhà Hương Xuân.

Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp thêm một phần vào con đường dẫn đến thắng lợi lịch sử sau này.

Ông nội tôi nói một câu khiến tôi nhớ mãi:“Có những người không sống để thấy hòa bình, nhưng hòa bình lại được xây từ họ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn