Bài viết

Câu chuyện 362

NHỮNG TẤM GƯƠNG BẤT TỬ

An Giang01/07/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở nơi sình lầy ngập mặn Rừng Sác, mỗi thước đất, mỗi khúc sông đều phải đổi bằng máu và nước mắt.

Hơn 800 cán bộ, chiến sĩ Đoàn 10 Đặc công đã mãi mãi nằm lại.

Họ là những chiến binh dũng cảm trước mũi súng quân thù. Và đằng sau họ là những câu chuyện về tình yêu, gia đình và khí phách của người lính.

Ở Rừng Sác, bom đạn không chừa một ai.

Nữ quân y sĩ Kim Mến, người đã từng ngày đêm tận tụy chăm sóc từng vết thương cho chiến sĩ Đặc công Rừng Sác và cũng là người vợ yêu thương của Trung đoàn trưởng Lê Bá Ước đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

Trong một trận giặc càn quét ác liệt, chị Kim Mến đã ngã gục bên bờ sông Thị Vải, máu đỏ loang Rừng Sác, để lại ba đứa con thơ dại.

Khi đồng đội quay lại tìm được chị dưới gốc bụi nước, thi thể chị đã bị sự tàn phá của rừng thiêng nước độc.

Người huy kiên cường của Đoàn 10 (chồng chị Mến) đã quặn thắt ruột gan khi biết rằng: "Hài cốt chị chỉ còn vỏn vẹn có hàm răng trắng, một mớ tóc đen dài, có lẽ kỳ đà, cua tôm gắp đi hết...".

Chị đã hòa vào cát bụi Rừng Sác, trở thành một phần bất tử của dòng sông Thị Vải.

Cũng như Trung úy Phạm Kế Tiếp, anh dũng hy sinh nơi sông nước Rừng Sác ngày 19/5/1972, để lại người vợ trẻ Tuyết Vân (thương binh mang thương tật 61%) cùng ba đứa con nhỏ dại gởi cơ sở nội thành nuôi dưỡng.

Những người phụ nữ, những người mẹ, người vợ ấy đã nuốt nước mắt vào trong để gánh vác cả giang sơn và gia đình.

Sự khốc liệt của Rừng Sác rèn giũa nên những con người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Trong trận đánh kho xăng Nhà Bè chấn động thế giới, Đội phó Nguyễn Công Bao và chiến sĩ Phạm Văn Tiểm đã trở thành những tượng đài bất tử.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đốt cháy 250 triệu lít xăng, trên đường rút lui qua sông Nhà Bè rộng một cây số, đến gần Phước Khánh, hai anh đã lọt vào vòng vây ken đặc của hải quân địch.

Bị lộ rõ nguyên hình giữa ban ngày, đối mặt với sự truy bắt gắt gao, hai con người bằng xương bằng thịt ấy không hề nao núng.

Nguyễn Công Bao tuyên bố thẳng vào mặt quân thù: "Tao là Đặc công Việt Cộng đây!".

Đối diện với cái chết, thay vì đầu hàng để giữ mạng sống, hai anh đã đồng loạt rút chốt lựu đạn.

Một tiếng nổ vang lên. Họ chấp nhận hy sinh thân mình, biến thành quả bom sống để tiêu diệt thêm một số tên địch ngay trên boong tàu.

Lúc ngã xuống, chiến sĩ Phạm Văn Tiểm mới bước qua tuổi đôi mươi, còn Nguyễn Công Bao ra đi mang theo nỗi nhớ về người vợ trẻ Vũ Thị Hiệp vừa sinh con trai mới tròn hai tháng tuổi ở tận quê nhà.

Có những gia đình đã cống hiến trọn vẹn những gì quý giá nhất cho Rừng Sác. Đó là câu chuyện của gia đình ông Năm Hổ ở xã Cần Thạnh.

Trong một đêm tối trời, ông Năm Hổ cùng ba cậu con trai đã bỏ nhà, xé rào đẩy ghe bơi vào tìm đường cứu nước, gia nhập lực lượng Đặc công Đoàn 10.

Suốt mấy năm liền, tay súng tay chèo, cha con ông lặn lội khắp luồng lạch, đánh chìm tàu địch, tiêu diệt đồn bót.

Nhưng sự tàn khốc của chiến tranh đã cướp đi của ông tất cả. Ba người con trai của ông - Thượng, Phước, Hiệp - đã tuần tự hy sinh tại Rừng Sác.

Con trai đầu Thượng hy sinh trong một trận đánh trên sông Lòng Tàu khi chưa đầy 30 tuổi, hài cốt phải gói trong bọc ni lông đưa về bến Bắc Rừng.

Cậu con trai Phước, Đại đội phó, gục ngã dưới gốc chà là khi bị pháo địch bắn chặn lúc rút lui sau trận đánh chìm tàu.

Còn người con út Hiệp, Tiểu đội trưởng, cũng dũng cảm ngã xuống trên bờ Tràm khi đang vác mìn định hướng đánh địch.

Tuổi 70 ập đến, nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt người cha già, nhưng ông Năm Hổ vẫn kiên cường bám trụ lại Sở chỉ huy Đoàn 10, tiếp tục góp sức mình cho cách mạng, chôn chặt nỗi đau mất ba núm ruột vào tận đáy lòng.

Để bảo vệ đồng đội và chỉ huy, những chiến sĩ trinh sát luôn là người hứng chịu hiểm nguy đầu tiên. Đại đội phó trinh sát Xuân Bình là một người như thế.

Trong những ngày càn quét ác liệt, để tìm đường thoát khỏi vòng vây của xe tăng và biệt kích Mỹ tại khu vực Phước Thái, Xuân Bình đã quả quyết nói với người chỉ huy:

- Anh Bảy để em đi trước trinh sát đường.

Anh lầm lũi bò lên phía trước giữa màn đêm. Nhưng rồi, một tiếng nổ vang lên không xa.

Xuân Bình đã đạp phải mìn Clay-mo của địch cài sẵn. Anh và Chính trị phó Nhiều đã anh dũng hy sinh.

Đồng đội đau đớn phải tạm chôn cất các anh ngay trong khu rừng sình lầy đó, để rồi sau ngày giải phóng, hình ảnh thi thể anh dũng của Xuân Bình vẫn ám ảnh mãi người chỉ huy khi quay lại tìm kiếm.

Những Hoàng "cà lăm" mất xác tại Tắc Le Le, những y bác sĩ, cơ yếu, chỉ huy như bác sĩ Ba, Tư Hương ngã xuống giữa dòng nước cuộn... Tất cả đã dệt nên một bức tranh bi tráng của Rừng Sác.

Những chiến sĩ ấy đã ngã xuống, tan vào bùn lầy, hóa thành những cây đước giữ đất, giữ nước.

Máu của họ nhuộm đỏ dòng Lòng Tàu, Soài Rạp, Thị Vải, đổi lấy sự sống cho hàng ngàn người khác và mở toang cánh cửa cho mùa xuân năm 1975.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn