Câu chuyện 364
PHÁO KÍCH DINH ĐỘC LẬP
Giữa lòng Sài Gòn - Gia Định, nơi được mệnh danh là "thủ đô bất khả xâm phạm" với lớp lớp xe tăng, thiết giáp và lính gác tuần tra dày đặc, người dân vẫn truyền tai nhau về những tiếng rít xé không trung mỗi đêm.
Những quả đạn pháo bí ẩn bất thần dội thẳng vào Dinh Độc Lập, Tòa Đại sứ Mỹ hay Bộ Tư lệnh hải quân đối phương khiến giới chức chóp bu ngụy quyền mất ăn mất ngủ.
Không ai có thể ngờ được, "hỏa thần" ấy lại ẩn mình giữa vùng sình lầy ngập mặn Rừng Sác.
Những người lính đặc công không chỉ biết lặn sông, mà còn biết cách vác hỏa lực hạng nặng trút giận lên đầu kẻ thù ngay giữa hang ổ của chúng.
Lệnh từ Bộ chỉ huy Miền gởi xuống đặc khu Rừng Sác ngắn gọn nhưng đầy thách thức:
- Đoàn 10 được phối thuộc một tiểu đoàn pháo của E274, tổ chức pháo kích ngay vào Dinh Độc Lập, Tòa Đại sứ Mỹ và Bộ Tư lệnh hải quân ngụy!.
Đây là một nhiệm vụ ngoài sức tưởng tượng. Đặc thù của Rừng Sác là sình lầy sông rạch, nơi đất sụt lún không thể đặt những giàn pháo nặng nề.
Nếu tiến quá gần địch, ta vướng phải sông Nhà Bè; nếu lùi lại, tầm bắn không thể vươn tới mục tiêu nội đô.
Thế nhưng, chính cái khó lại ló cái khôn. Chỉ huy Đoàn 10 đã quyết định chọn bờ đập Phước Lương làm trận địa duy nhất có thể trụ được.
Để đưa được 50 quả đạn pháo ĐKB (hỏa tiễn) nặng 50kg/quả vượt qua lộ 15, lách qua hàng ngàn đồn bốt, các chiến sĩ phải vận chuyển bằng ghe xuồng, lợi dụng đêm tối và sự che chở của bà con cơ sở cách mạng trong ấp chiến lược.
Đêm cuối tháng 8/1968, từng đợt ghe đạn lầm lũi ngược dòng sông Thị Vải, luồn lách qua các bót địch ở An Thít, Tuy Hạ, Nhà Bè.
Những đêm ấy, bầu trời Rừng Sác không bao giờ bình yên. Hàng chục pháo thủ phải ngâm mình trong bùn nước lạnh giá, vác từng quả đạn trên vai để dựng trận địa, lắp kíp nổ dưới làn pháo sáng của địch đang thả lơ lửng trên đầu.
Họ phải di chuyển bằng những chiếc xuồng nhỏ, nương theo bóng đêm để tránh tầm quét của máy bay trinh sát.
Có những đêm, dòng sông như "sôi" lên vì tàu tuần tiễu địch chạy xé nước, bắn phá vào các lùm cây ven rạch. Các chiến sĩ phải lặn sâu xuống lòng sông, nín thở cho tàu địch đi qua ngay trên đầu mình.
Trong trận pháo kích đầu tiên vào phía sau Nhà thờ Đức Bà ngày 01/11/1966, Hai Nga - Đại đội phó đã chỉ huy tiểu đội pháo phải cải trang thành lính địch, luồn sâu, lách địch, dầm mình dưới sông nước hàng tháng trời để đo đạc.
Pháo đạn công kênh trên vai, đội trên đầu, phải nhịn đói, nhịn khát.
Đến khi tướng Nguyễn Cao Kỳ duyệt binh, pháo của ta mới đồng loạt nhả đạn. 20 quả đạn trúng đích, làm tiêu diệt hàng trăm tên, đa số là tướng lĩnh.
Đến mùa thu 1968, loại pháo ĐKB uy lực hơn được đưa vào sử dụng. Việc đưa được 50 quả đạn loại này đến vị trí bắn là một kỳ tích.
Trung đoàn trưởng Lê Bảy đã phải trắng đêm không ngủ, có lúc phải cầm dầm phụ bơi xuồng cùng lính để kịp giờ G.
Đêm hôm ấy, cả đội hình nằm ém tại gò Ô Môi, xã Phú Hữu. Đúng 5 giờ sáng, theo mệnh lệnh, trận địa 1 chính thức khai hỏa.
Những vệt lửa xanh lét xé ngang bầu trời Sài Gòn. Chỉ vài phút sau, những tiếng nổ ầm vang dội thẳng vào các mục tiêu đã định.
Nội đô Sài Gòn hực lên ánh lửa màu vàng, đỏ. Địch hoàn toàn choáng váng. Không ai hình dung được pháo lại bắn ra từ một nơi mà chúng cho là "đất chết".
Sài Gòn như bùng nổ trong đêm. Máy bay trực thăng, OV10, L19 nhào lên trút đạn xối xả vào các tọa độ nghi vấn, pháo sáng làm sáng rực cả một góc trời.
Đánh xong, mệnh lệnh rút lui được thực hiện chớp nhoáng.
Đội hình pháo thủ thu dọn trận địa, vác nòng pháo xuống ghe, quạt nước vun vút xuôi dòng, tận dụng mức nước thủy triều lên cao để thoát hiểm.
Nhưng lưới của địch đã giăng sẵn. Khi đoàn ghe về đến hướng sông Ông Kèo bị bộ binh đối phương chặn đánh từ các đồn bót dọc lộ 19.
Các chiến sĩ phải nhận chìm ghe, giấu vũ khí, ém mình vào những đám lá dừa nước cao lút đầu để chiến đấu cầm cự.
Suốt 3 ngày đêm, họ nằm trong vòng vây của lính Mỹ - ngụy, chỉ còn một nhúm gạo rang và sự bao bọc của bà con cơ sở Phú Hữu.
Để rồi, một kết quả kinh ngạc: toàn bộ đội hình, kể cả những nòng pháo ĐKB, đều vượt vòng vây an toàn trở về căn cứ.
Trận pháo kích đã khiến địch phải khiếp sợ.
Chúng nhận ra rằng: Rừng Sác không còn là một vùng "đệm" an toàn hay một cánh rừng ngập mặn bị cô lập phía nam Sài Gòn nữa.
Nơi đây đã trở thành một bàn đạp tấn công nguy hiểm, sẵn sàng chủ động giáng những đòn chí mạng vào bất cứ lực lượng tuần tra nào.
Và rồi, Đặc công Rừng Sác sẽ thực hiện một "đòn độc" khiến cả thế giới phải ngả mũ kinh ngạc…



