Bài viết

Câu chuyện 376.Cây vền quê cũ

Hưng Yên07/12/2025Nguyễn Đức Hải Anh (Xã Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU

Học sinh: Nguyễn Đức Hải Anh

Lớp: 11I

CÂY VỀN QUÊ CŨ.

Ở một ngôi làng nhỏ ven con sông Thương, có một người đàn ông tên Nguyễn Văn Thức. Cả làng thường gọi ông bằng cái tên thân mật — ông Thức Đỏ. Không phải vì mái tóc ông đỏ, mà vì thời trẻ ông từng tham gia đội du kích, luôn mang lá cờ đỏ sao vàng trên ngực áo. Ngày đó, quê hương ông chìm trong khói lửa chiến tranh. Ông Thức mới chỉ ngoài đôi mươi, gầy gò nhưng gan dạ. Mỗi đêm, ông cùng đồng đội băng rừng vượt suối, truyền tin cho cán bộ, bảo vệ những chuyến hàng lương thực cho chiến trường. Có lần, bị phục kích, ông bị thương nặng ở bả vai. Bạn bè hoảng, bảo ông rút về tuyến sau. Nhưng ông chỉ cười, nói một câu mà người ta nhắc mãi: "Đất nước còn đau thì tôi có là gì." Nhờ những chiến công thầm lặng như thế, nhiều lần đơn vị vượt qua nguy hiểm, bảo toàn lực lượng. Chiến tranh kết thúc, ông Thức trở về. Không đòi hỏi huân chương, không nhận ưu đãi. Ông chọn nghề trồng cây, gây dựng lại mảnh đất cằn cháy bom. Trước nhà ông có một cây vền to, thân sần sùi, bóng mát trải xuống con đường đất đỏ. Nắng đổ, gió thổi, người ta vẫn thấy ông ngồi dưới gốc vền, đôi mắt hiền và trầm ngâm. Trẻ con mỗi lần chạy ngang thường hỏi: — Ông ơi, sao ông thích trồng cây thế? Ông cười, không trả lời ngay. Chỉ đưa tay vuốt lên lớp vỏ thô ráp: — Cây cũng giống con người thôi. Phải đứng thẳng, biết che chở cho nhau. Ngày xưa các chú đồng đội cũng che chở cho ông như thế. Những lúc có dịp lễ lớn của xã, mọi người muốn mời ông lên kể chuyện chiến đấu. Ông khiêm nhường bảo: — Công lao là của biết bao nhiêu người đã nằm lại, tôi chỉ là một hạt cát. Rồi ông lại ngồi ở gốc vền, lặng lẽ như chính những năm tháng cống hiến của mình. Nhiều năm sau, ông Thức mất. Người trong làng đặt tên con đường nhỏ chạy ngang nhà ông là Đường Cây Vền, như cách lưu giữ ký ức. Ai đi qua đó cũng nhớ về một người đã sống trọn đời cho Tổ quốc — bình dị nhưng vĩ đại. --- Ý nghĩa câu chuyện Tôn vinh những con người thầm lặng hi sinh cho độc lập tự do. Nhắc nhở thế hệ trẻ biết ơn và tiếp bước truyền thống. Khẳng định: anh hùng không chỉ nằm ở chiến công, mà còn ở sự khiêm nhường, nhân hậu, cống hiến cả đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn