Bài viết

Câu chuyện 399

ĐÁNH TRÁI QUY LUẬT Ở BA VÌ

An Giang02/07/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Núi Ba Vì có ba mỏm. Trong đó, hai mỏm 400 và 600 giữ vai trò rất quan trọng.

Địch đặt đài quan sát pháo ở đó. Từ trên cao, chúng có thể nhìn xuống khu vực sông Đà, theo dõi các bến vượt, điều chỉnh pháo bắn vào vị trí trú quân của ta, tính toán từng trận bắn phá vào những nơi bộ đội đang cơ động.

Nếu cứ để hai mỏm cao ấy trong tay địch, Đại đoàn 312 sẽ còn bị khống chế.

Bộ chỉ huy chiến dịch đồng ý để Đại đoàn 312 tiến công hai mỏm 400 và 600. Nhiệm vụ được giao cho Trung đoàn 141.

Lê Trọng Tấn hẹn gặp Trung đoàn trưởng Nam Long tại một chòi canh ngô thuộc huyện Bất Bạt. Huyện ủy Bất Bạt cử một đồng chí xã đội trưởng đến báo cáo đường đi lên mỏm 400 và 600.

Đó vốn là nơi nghỉ mát của bọn thống trị. Đường đi lên chỉ có một đường ô tô, dốc rất cao.

Một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Trên mỏm 600, địch ở trong nhà nghỉ mát của một tên quan sáu.

Mỏm 400 có hai vị trí. Hai vị trí đều ở trên cao, xung quanh là vách dựng, dưới khe có rừng rậm. Từ đồn thấp lên đồn cao chỉ có một đường trải nhựa bám theo sườn núi.

Nghe xong, Nam Long nói ngay: “Anh ạ, đánh thằng này phải làm trái quy luật mới được.”

Lê Trọng Tấn hỏi: “Thế nào là trái quy luật?”

Nam Long vò đầu. Anh nói chưa nghĩ ra hết nhưng chắc chắn không thể đánh như những trận công kiên trước.

Riêng Lê Trọng Tấn cũng thấy rõ điều đó.

Nếu đánh theo cách thông thường, đưa bộ đội triển khai hỏa lực, mở cửa, xung phong, rất dễ bị địch phát hiện từ xa.

Đường lên độc đạo. Địa hình không cho phép triển khai đông quân. Muốn thắng, không thể dùng sức ép ồ ạt.

Phải bí mật tiếp cận, bất ngờ đánh mạnh, đánh nhanh, dùng lực lượng thật chọn lọc.

Ông bàn với Nam Long: không nhất thiết lấy nguyên từng đơn vị. Có thể chọn trong các tiểu đoàn những tay súng giỏi, những chiến sĩ có kinh nghiệm dùng thủ pháo, lựu đạn, tiểu liên để tổ chức thành lực lượng đột kích.

Cần huấn luyện bổ sung thật kỹ về cách tiếp cận, cách đánh trong sương mù, cách nhận nhau trong bóng tối.

Nam Long nghe xong thì nắm tay Lê Trọng Tấn:

“Đúng rồi, hay quá! Làm thế là trái với quy luật thông thường đấy. Thế mà tôi nghĩ không ra.”

Hai ngày trước giờ nổ súng, việc trinh sát vẫn chưa nắm được hết tình hình cụ thể bên trong cứ điểm.

Có những lần trinh sát vừa tiến lại gần, lính địch phản ứng, gọi nhau sang hàng ngũ ta.

Ta cho hai hàng binh sang địch vận và từ đó biết thêm nhiều chi tiết quan trọng:

Mỏm 600 có lính đóng tại nhà nghỉ mát của tên quan sáu Móc-đăng; mỏm 400 có hai vị trí, một đồn thấp, một đồn cao; đường từ 400 lên 600 chỉ có một lối; xung quanh là vách núi, khe sâu, rừng rậm.

Khó nhất vẫn là giữ bí mật khi tiếp cận.

Trời nhiều sương mù. Đó là khó khăn, nhưng cũng là cái lợi. Bộ đội không cần ngụy trang quá nặng, vì chính sương mù đã che mắt địch. Nhưng mọi tiếng động phải bị triệt tuyệt đối.

Bộ đội bàn rất kỹ. Giày dép để hết ở “nhà”. Ca, thìa, bát ăn cơm, đồng hồ, những thứ dễ phát ra tiếng động đều không mang theo.

Chân súng, nòng súng trung liên, những phần kim loại dễ va chạm đều được bọc giẻ.

Những người không tham gia mũi xung phong thì cho anh em đột kích mượn thêm áo ấm để chống rét trong đêm núi.

Mỗi người được phát hai nắm cơm: một nắm ăn chiều, một nắm để dành ăn đêm lấy sức.

Nhưng nhiều chiến sĩ ăn hết cả hai nắm ngay một lúc. Khi cán bộ hỏi sao ăn hết sớm, anh em cười rất thật:

“Báo cáo thủ trưởng, lấy của địch chứ ạ!”

Bởi họ tin lời hàng binh: địch mới từ Pháp sang, đồ dự trữ còn nhiều. Lại đúng đêm No-en, rượu, thuốc lá, đồ hộp chắc không thiếu.

Giữa chiến trường khốc liệt, câu nói ấy làm không khí bớt nặng đi. Nhưng đằng sau sự hóm hỉnh là một quyết tâm rất rõ: phải đánh nhanh, đánh gọn, đánh bất ngờ.

Hai tiểu đoàn 11 và 16 được chọn lực lượng đột kích.

Đêm xuống. Trung đoàn trưởng Nam Long tổ chức một máy điện thoại trung gian để liên lạc giữa sở chỉ huy trung đoàn với sở chỉ huy đại đoàn.

Anh có cách nói rất mộc mạc, lính dễ hiểu. Anh dặn:
“Cụ nào lạc cứ lấy sông Đà làm chuẩn nhé! Bên phải sông Đà là địch đấy.”

Đêm ấy, từng tổ ba người lặng lẽ men theo sườn núi. Khi đơn vị đã áp sát đồn dưới, Tiểu đoàn trưởng Hồ Quang Hóa báo về: địch chưa biết gì.

Lê Trọng Tấn kiểm tra các mũi, rồi ra lệnh nổ súng.

Tiếng bộc phá đầu tiên vang lên. Ngay sau đó là tiếng tiểu liên, tiếng lựu đạn nổ dồn từ trên xuống dưới, từ chân lên đầu. Địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không kịp báo cáo lên mỏm 600.

Chỉ trong khoảng vài phút, điểm cao 400 bị giải quyết. Nhưng mỏm 600 không dễ như vậy.

Nam Long ra lệnh cho hai đại đội 19 và 20 đánh thẳng lên 600. Trời tối đặc. Anh em cứ theo đường nhựa mà xông lên. Đường dây điện thoại giữa trung đoàn và tiểu đoàn bị đứt.

Muốn vượt lên cao, bộ đội phải bắc thang. Nhưng thang ngắn, phải nối lại. Ba lần bắc thang, ba lần bị địch dùng tiểu liên quét xuống. Có chiến sĩ bị thương. Đại đội 19 theo cống dẫn cũng bị đánh bật ra.

Khó khăn chồng lên khó khăn. Nhưng Lê Trọng Tấn không cho dừng.

Ông ra lệnh tập hợp lại lực lượng. Trời còn nhiều sương mù, sáng ra vẫn có thể tiếp tục tiến công.

Khi Nam Long báo rằng sau kiểm tra tổ chức lại, lực lượng vẫn còn khả năng đánh và anh em đã phát hiện một chỗ gần sở hở có thể vào được, Lê Trọng Tấn quyết định rất dứt khoát:

Kiên quyết tiến công. Dù trời sáng vẫn cứ đánh. 3h30, cuộc tiến công mỏm 600 tiếp tục.

Lúc đầu, chỉ một khẩu trung liên của đồng chí Lê Văn Tỵ lọt vào được. Tỵ lập tức dùng trung liên bắn quét. Địch hoảng sợ, bắt đầu dao động.

Rồi khẩu trung liên của Lê Văn Bộ cũng vào được trong đồn. Hai khẩu trung liên cùng bắn mở đường, tạo điều kiện cho tiểu đội của Phạm Ngôn đánh chiếm một góc đồn.

Sau đó, các đại đội 19, 20, 241 lần lượt phát triển vào tung thâm.

Địch không sao chống đỡ nổi trước lối đánh gần, chia cắt, hiệp đồng từng tổ nhỏ. Chúng cố thủ trong hầm ngầm, ta vừa đánh vừa gọi hàng. Cuối cùng, mỏm 600 bị hạ.

Trong trận này, ta tiêu diệt 120 tên, làm bị thương 35 tên, bắt sống 135 tên.

Hai mỏm cao trên núi Ba Vì đã bị Đại đoàn 312 đánh chiếm.

Trận tiến công 2 cao điểm này cho thấy: Không phải trận nào cũng dùng một công thức. Không phải cứ đánh công sự là phải mở cửa, xung phong theo đúng mẫu cũ.

Có trận phải đánh đông. Có trận phải đánh ít. Có trận dùng pháo. Có trận phải bỏ giày dép, bỏ ca bát, bọc giẻ vào chân súng, chia thành từng tổ ba người, lặng lẽ đi trong sương mù.

“Đánh trái quy luật” không phải là liều.

Nó là kết quả của trinh sát kỹ, bàn bạc dân chủ, chọn đúng người, huấn luyện đúng cách, giữ bí mật đến phút cuối và nắm chắc thời cơ

Đánh xong hai điểm cao Ba Vì, Đại đoàn 312 được lệnh rút sang sông, chuẩn bị nhận nhiệm vụ mới.

Một cái Tết rất lạ đang đến gần trên mặt trận sông Đà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn