Bài viết

Câu chuyện 400

TRẬN ĐÁNH NGOÀI KẾ HOẠCH

An Giang02/07/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lúc Đại đoàn 312 đang tiến vào chảo lửa Hòa Bình, thì Lê Trọng Tấn nhận được tin: Cánh đồng Thu Cúc đang bốc cháy ngùn ngụt.

Sau hơn một năm chao đảo trước những đòn tiến công liên tiếp của ta từ Biên giới, Trung Du đến Tây Bắc, Bộ chỉ huy Pháp quyết định chơi một ván bài mạo hiểm: Đánh chiếm Hòa Bình.

Trong toan tính của tướng Đờ Lát (De Lattre), Hòa Bình là yết hầu trên hành lang vận chuyển của ta từ Việt Bắc xuống Khu 3, Khu 4.

Việc đưa 15 tiểu đoàn bộ binh, thiết giáp, pháo binh lên đây nhằm cắt đứt đường dây vận chuyển này, đồng thời giăng bẫy, dụ chủ lực ta ra khỏi rừng núi.

Trung ương nhận định: Đây chính là thời cơ! Giặc giăng bẫy thì ta tương kế tựu kế, tung lực lượng lớn chia cắt và tiêu diệt chúng khi đội hình địch đang phải dàn mỏng trên một tuyến đường quá dài.

Đại đoàn 312 nhận lệnh đánh cụm cứ điểm Núi Chẹ trên phòng tuyến sông Đà.

Nhưng trên đường hành quân đến Phục Cổ, một tin về: Tiểu đoàn Thái khét tiếng tàn ác (thuộc lực lượng cơ động tinh nhuệ Pháp) đang tràn xuống Thu Cúc, Lai Đồng, Kiệt Sơn.

Đang mùa lúa chín vàng, hơn 600 tên giặc gom lúa thành từng đống, tưới xăng, châm lửa.

Cả cánh đồng Thu Cúc rộng hơn 300 mẫu biến thành biển lửa. Chúng đốt nhà, giết người, dồn dân gây nên cảnh đau thương, tang tóc.

Nghe tin, Lê Trọng Tấn lặng đi. Nhiệm vụ Núi Chẹ đang chờ phía trước. Nhưng sau lưng, đồng bào đang chìm trong biển lửa.

Từng đi qua những bản làng Tây Bắc bị đốt trụi, ông thừa hiểu: "Không có dân thì không thể đứng được".

Ông gặp Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Nguyễn Chí Thanh xin được đánh trận này. Lập luận của ông rất rõ:

Phải nhổ ngay cánh quân này, vừa trả thù cho dân, vừa làm sạch hậu phương để bộ đội yên tâm tiến vào Hòa Bình. Đề nghị được chấp thuận!

Ba tiểu đoàn 11, 542 và 115 được tung vào trận. Trước mắt bộ đội là khói đen từ những mái nhà đang cháy, là xác đồng bào nằm phơi trên bờ ruộng.

Nỗi hờn căm dồn lên đầu ngọn súng. Cả đơn vị nén giận mà đi.

Trận đánh diễn ra nhanh như chớp. Dù có máy bay yểm trợ, bọn lính Thái vẫn bị đánh úp bất ngờ, không kịp trở tay.

Bộ đội ta xung phong đồng loạt, cắt rời từng cụm địch. Sau tiếng súng, lựu đạn, tàn quân địch lớp bỏ chạy, có bọn giơ tay xin hàng.

Ta diệt 500 tên, bắt sống hơn 50 tên, trong đó có tên chỉ huy khét tiếng Truy-be (Treubert).

Đám tro trên cánh đồng Thu Cúc chưa kịp nguội, đạo quân gây tội ác đã bị đền tội.

Nhưng chảo lửa Hòa Bình mới chỉ bắt đầu. Phía trước Lê Trọng Tấn là dòng sông Đà cuộn sóng, là hệ thống phòng thủ dày đặc của địch. Và ở đó, ông sắp phải đón nhận một tin khác...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn