Bài viết

Câu chuyện 403

BỎ LẠI LẠNG SƠN

An Giang02/07/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi hai sĩ quan chỉ huy của Pháp là Sác-tông và Lơ Pa-giơ bị bắt giữa rừng núi biên giới. Chúng đã bỏ lại Lạng Sơn. Bỏ lại Lạng Sơn, quân Pháp đã bỏ lại một "gia tài" đồ sộ.

Từ trên bản đồ tác chiến, Lạng Sơn cùng dải phòng tuyến Đồng Đăng, Lộc Bình, Đình Lập... từng là những pháo đài bất khả xâm phạm.

Thế nhưng, đòn đánh của ta tại Đường số 4 đã khiến cho hệ thống phòng thủ của Pháp bị phá vỡ.

Ngày 16/10/1950, Tướng Công-xtăng (Tư lệnh khu biên giới) và Tướng A-lếch-xăng-đri (Tư lệnh quân Pháp ở Bắc Đông Dương) đã đưa ra một quyết định: Rút bỏ Lạng Sơn.

Cuộc tháo chạy diễn ra chóng vánh. Thành phố với hệ thống phòng thủ kiên cố rơi vào tay bộ đội ta trong tình trạng gần như nguyên vẹn.

Những con số được đích thân Đại tướng Lê Trọng Tấn ghi lại trong hồi ký:

Địch đã vứt bỏ lại 1.500 tấn trang bị, 2.000 tấn quân nhu, 10.000 viên đạn pháo 75 ly, và 150 tấn thuốc men.

Và còn đó 4.000 khẩu tiểu liên mới, nguyên đai nguyên kiện, vẫn còn nằm im lìm trong hòm niêm phong.

Chỉ với số lượng vũ khí này, theo đánh giá lúc bấy giờ, lực lượng Việt Minh đủ sức tổ chức và trang bị ngay lập tức cho 4 trung đoàn chủ lực mới.

Đối với đồng chí Lê Trọng Tấn, kho vũ khí ấy không đơn thuần là chiến lợi phẩm. Việc quân Pháp bỏ lại Lạng Sơn cho thấy sụp đổ dây chuyền về mặt tinh thần của quân địch.

Một đạo quân dẫu súng đầy trong kho, đạn vây quanh người, nhưng khi ý chí đã suy sụp thì thành trì kiên cố đến đâu cũng đành buông bỏ.

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, phòng tuyến biên giới tiêu tốn hàng triệu đô la mà Pháp và Mỹ dày công xây dựng đã vỡ thành từng mảng.

Căn cứ địa Việt Bắc chính thức phá vỡ thế gọng kìm, mở cánh cửa vươn ra thế giới để đón nhận viện trợ, chuẩn bị cho những chiến dịch lớn.

Trên đường trở về dự hội nghị tổng kết tại Chợ Chu (Thái Nguyên), Lê Trọng Tấn lặng lẽ quan sát chiến trường xưa.

Dọc Đường số 4 là những đồn bốt cháy đen, xác xe cơ giới nằm chỏng chơ, những hầm ngầm, bãi mìn từng là nỗi ám ảnh nay chỉ còn là phế tích của một đạo quân bại trận.

Hòa trong dòng dân công nườm nượp gánh gồng tiếp tế, ông bồi hồi nhớ lại thuở ban đầu gian khó. Nhớ Đồng Quan với đội tự vệ chỉ có vỏn vẹn một khẩu súng ngắn và sáu viên đạn.

Nay, cũng chính những con người ấy, từ chân đất áo nâu, đã đánh lui những binh đoàn tinh nhuệ.

Nhưng với nhãn quan của một nhà chiến lược, Lê Trọng Tấn không cho phép mình tự mãn.

Ông hiểu rất rõ: Chiến thắng Biên giới 1950 mới chỉ là sự khởi đầu. Một cánh cửa lớn đã mở ra, nhưng phía trước là những trận đánh hiệp đồng binh chủng phức tạp hơn, đối mặt với hỏa lực mạnh hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn