Câu chuyện 406
DIỆT ĐỒN ĐẠI BỤC
Đối với Lê Trọng Tấn, chiến dịch Sông Thao là chiến dịch lớn đầu tiên. Ta dùng tiểu đoàn chủ lực, có pháo binh phối hợp, phá tuyến phòng ngự của quân Pháp bên hữu ngạn sông Thao.
Ông được giao chỉ huy chung và đi với hỏa lực.. Tiểu đoàn 54 đánh Đại Bục, Tiểu đoàn 11 đánh Đại Phác. Chỉ huy Tiểu đoàn 54 là Vũ Lăng, một cán bộ từng quen biết với Lê Trọng Tấn. Còn Tiểu đoàn 11 do Vũ Yên chỉ huy.
Pháo khi ấy phần lớn là pháo lấy được của địch, thiếu dụng cụ ngắm, nhiều khẩu phải ngắm trực tiếp qua nòng.
Đường vận chuyển không có. Anh em phải tháo pháo thành từng bộ phận, xếp lên xe quệt rồi đưa vào rừng. Cây phải chặt, đường phải mở. Có đoạn dùng trâu kéo, nhưng xe vẫn không nhúc nhích.
Một con trâu mộng giá tới 500 đồng đã được mua về để kéo pháo. Thế mà vào tới đoạn bùn lầy, trâu thở phì phì, xe vẫn ì ra.
Anh em phải lấy dây buộc vào càng xe, vừa trâu kéo, vừa người kéo, vừa dân công đi sau đẩy. Có lúc, chị em dân công kéo pháo khỏe đến mức anh em đùa rằng: “Trâu cũng phải chịu thua.”
Đồn Đại Bục nằm ở vị trí rất hiểm. Quân Pháp gọi đó là “biệt thự Hoa Hồng”, nhưng Lê Trọng Tấn nhìn vào thì chỉ thấy một cái bẫy bằng gỗ, đất và dây thép gai.
Đồn có hình tam giác. Mỗi cạnh là một bức tường đất nện. Ngoài cùng là hàng rào tre đục vót nhọn.
Bên trong có ba khu. Giữa đồn có một lô cốt ba tầng, cao chừng 7 đến 8 mét. Trên đó đặt đại liên khống chế hướng tiến công chính.
Theo kế hoạch, Đại Bục sẽ bị đánh trước. Đại Phác sẽ nổ súng sau. Công binh chưa có thuốc nổ, nên việc mở cửa phải dùng dao, mã tấu, câu liêm và cả chăn tẩm xăng để phá rào.
16 giờ 30, phát đạn pháo đầu tiên dội xuống khu A.
Pháo vừa nổ, các ổ súng trong đồn lập tức bị chế áp dữ dội. Công binh lao lên. Nhưng hàng rào không dễ phá. Dao, mã tấu, câu liêm vẫn không mở được đường.
Cuối cùng, anh em phải dùng chăn tẩm xăng đốt hàng rào. Lửa bùng lên. Xung kích đạp qua hàng rào đang cháy mà xông vào.
Khi thấy sức kháng cự của địch yếu đi, tiểu đoàn trưởng tung thê đội hai vào. Đại đội trưởng cho ba-dô-ca bắn thẳng vào lô cốt ba tầng.
Hỏa điểm chính bị dập tắt. Xung kích bám theo cây tre ghép, leo lên đánh chiếm lô cốt. Đến lúc ấy, toàn bộ thế phòng thủ của địch ở Đại Bục vỡ tung.
Chỉ sau 30 phút, Tiểu đoàn 54 tiêu diệt xong đồn Đại Bục.
Trận Đại Bục vừa kết thúc, Lê Trọng Tấn lập tức nghĩ sang Đại Phác.
Bên Đại Phác, Vũ Yên đã cho anh em bí mật chiếm lĩnh trận địa từ đêm trước.
Với kinh nghiệm từng đánh Phủ Thông, anh em gỡ được khoảng 20 mét hàng rào và quyết tâm đánh bằng hỏa lực của chính tiểu đoàn, không chờ pháo phối hợp như kế hoạch ban đầu.
Lê Trọng Tấn nghe tiếng súng bên Đại Phác mà lòng không yên. Không có điện thoại, vô tuyến điện lại càng không, ông không thể nắm chính xác trong đồn đang diễn ra thế nào.
Cuối cùng, ông phải cử một phái viên đốc chiến sang chỗ Vũ Yên.
Khi phái viên tới nơi, xung kích đã lọt được vào trong đồn. Nhưng địch chống trả rất quyết liệt ở khu B.
Bộ đội chưa phá được hàng rào, có đồng chí hy sinh ngay tại chỗ. Anh em phải chia thành từng tổ nhỏ, đánh chiếm từng lô cốt. Sau đó, hỏa lực tiểu đoàn tập trung phối hợp với mũi từ khu A đánh sang. Ba-dô-ca bắn thẳng, làm hỏa điểm địch câm lại.
Cửa vào khu B mở ra. Xung kích ào lên kết thúc trận đánh.
Đêm ấy, khi nhìn lại hai mục tiêu Đại Bục, Đại Phác, Lê Trọng Tấn hiểu rằng bộ đội ta đang bước qua một ngưỡng mới.
Bây giờ, bộ đội phải biết đánh công kiên, biết phối hợp pháo binh, công binh, bộ binh; biết giữ bí mật, hiệp đồng, điều hỏa lực và nắm thời cơ trong từng phút.
Chiến dịch Sông Thao sau đó còn kéo dài, còn đánh Dóm, còn mở rộng sang Phố Ràng, Khe Phía, Ngòi Mác, Thôn Má. Nhưng với Lê Trọng Tấn, Đại Bục vẫn là một dấu mốc rất rõ.
Đó là trận đánh “tập dượt” cho những chiến dịch lớn hơn sau này.
Và sau Chiến dịch Sông Thao, ông được gọi lên Bộ.
Ở đó, Lê Trọng Tấn sẽ gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thiếu tướng Tổng Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái và nhận một nhiệm vụ mới: trở thành Trung đoàn trưởng kiêm Chính ủy Trung đoàn 209, tức Trung đoàn Sông Lô.



