Câu chuyện 412
NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ ĐỐT ĐẾN TRƠ XƯƠNG NGÓN TAY VẪN KHÔNG KHUẤT PHỤC – ANH HÙNG LIỆT SĨ LÊ THỊ RIÊNG
Có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn bất tử trong lịch sử dân tộc.
Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng là một người như thế.
Sinh năm 1925 tại Giá Rai (Bạc Liêu), chứng kiến cảnh quê hương chìm trong ách áp bức của thực dân và tay sai, bà sớm giác ngộ cách mạng và dấn thân vào con đường đấu tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Từ công tác phụ nữ ở địa phương, bà dần trở thành một trong những cán bộ lãnh đạo tiêu biểu của phong trào cách mạng miền Nam, giữ nhiều trọng trách quan trọng trong Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng và Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.
Chiến tranh ngày càng ác liệt, bà phải gửi hai con nhỏ ra miền Bắc. Chồng bà cũng anh dũng hy sinh khi cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn cam go nhất.
Mang trong tim nỗi đau mất chồng, xa con, nhưng bà vẫn chọn tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc và tương lai của hàng triệu gia đình Việt Nam.
Năm 1967, trên cương vị Khu ủy viên Sài Gòn - Gia Định, Trưởng Ban Phụ vận T4, bà bị địch bắt giữ và giam tại khám Chí Hòa.
Để khai thác thông tin, kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, mua chuộc đến tra tấn dã man. Chúng đánh đập, châm điện, đốt đến trơ xương ngón tay, đánh toạc hai bàn chân...
Nhưng người nữ chiến sĩ cộng sản ấy vẫn không khai báo một lời.
Không khuất phục được bà, đêm mồng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, chính quyền ngụy Sài Gòn bí mật đưa bà cùng nhiều chiến sĩ cách mạng khác đi thủ tiêu.
Trong những giờ phút cuối cùng, bị còng tay trên xe chở tù, bà vẫn bình tĩnh động viên đồng đội:
"Trong tình huống này, ta phải xứng đáng là những người cộng sản."
Rồi giữa vòng vây của quân thù, những người chiến sĩ cất cao tiếng hát Quốc tế ca.
Khi địch nổ súng, bà Lê Thị Riêng đã dùng chính thân mình che chắn cho đồng đội Ngọc Anh.
Trước lúc hy sinh, người nữ anh hùng ấy vẫn hô vang:
"Đả đảo khủng bố! Đả đảo tàn sát! Hồ Chí Minh muôn năm!"
Cuộc đời của Lê Thị Riêng là biểu tượng sáng ngời cho lòng yêu nước, sự kiên trung và tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam.
Ngày nay, tên bà được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và công viên tại TP. Hồ Chí Minh. Nhưng có lẽ, tượng đài lớn nhất của bà chính là sự kính trọng trong lòng các thế hệ người Việt Nam.



