Bài viết

Cau chuyện 42: VẾT HẰN CỦA BÁNG SÚNG BÊN BỜ VỰC THẲM VÀ CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI LÚC 4 GIỜ CHIỀU

Chiến tranh không phải là những con số vô hồn nằm im lìm trong bảo tàng, chiến tranh với tôi bắt đầu từ vết sẹo lồi dài bằng đốt ngón tay trên bả vai của ông nội và chiếc đồng hồ cũ nát đã rỉ sét, kim đứng khựng lại đúng góc 4 giờ chiều. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại của người đồng đội thân thiết của ông — Binh nhất Tăng Văn Siêu, người thanh niên đất Nghĩa Đồng sinh năm 1924, đã gửi lại tuổi ba mươi của mình vào lòng đất mẹ đúng ngày 3 tháng 6 năm 1954.

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không phải là những con số vô hồn nằm im lìm trong bảo tàng, chiến tranh với tôi bắt đầu từ vết sẹo lồi dài bằng đốt ngón tay trên bả vai của ông nội và chiếc đồng hồ cũ nát đã rỉ sét, kim đứng khựng lại đúng góc 4 giờ chiều. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại của người đồng đội thân thiết của ông — Binh nhất Tăng Văn Siêu, người thanh niên đất Nghĩa Đồng sinh năm 1924, đã gửi lại tuổi ba mươi của mình vào lòng đất mẹ đúng ngày 3 tháng 6 năm 1954.

Ông nội tôi kể, đầu tháng 6 năm 1954, dầu Điện Biên Phủ đã toàn thắng, nhưng tiếng súng ở các mặt trận dọn dẹp tàn quân và củng cố vùng giải phóng vẫn nổ ra vô cùng khốc liệt. Địch điên cuồng rút chạy, tìm cách phá hủy tất cả những nơi chúng đi qua. Đơn vị của chú Tăng Văn Siêu lúc bấy giờ nhận nhiệm vụ bảo vệ một bốt thông tin trọng yếu trên cao điểm. Đêm mùng 2 rạng sáng ngày 3 tháng 6, một toán biệt kích Pháp bất ngờ tập kích hòng cắt đứt đường dây liên lạc của ta với trung đoàn.

Trong màn sương mù đặc quánh của núi rừng, chú Siêu lúc đó là một chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm, một mình một súng ghìm chặt góc chiến hào. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm trí ông nội tôi chính là chiếc báng súng trường bằng gỗ sồi cũ kỹ. Để giữ cho bằng được dây điện bọc chì không bị cắt đứt, chú Siêu đã dùng báng súng ấy đánh giáp lá cà, quật ngã ba tên giặc. Khi báng súng rạn nứt vì những va đập nảy lửa cũng là lúc một quả lựu đạn từ phía địch lăn đến ngay chân chú.

Không một giây ngần ngại, chú Siêu dùng chút sức tàn cuối cùng lấy thân mình đè lên quả lựu đạn để che chở cho máy thông tin và đồng đội phía sau. Tiếng nổ nghẹn đặc vang lên lúc 4 giờ chiều ngày 3/6/1954. Chiếc đồng hồ trên tay chú vỡ nát, vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc ấy. Chú ngã xuống khi tiếng gầm của pháo binh ta vừa kịp bắt liên lạc để dập tắt hoàn toàn đồn địch.

Chú Tăng Văn Siêu đã ra đi vào những ngày tháng 6 đỏ lửa, ngay sau khi đất nước vừa làm nên một Điện Biên "lừng lẫy năm châu". Chú dâng hiến giọt máu cuối cùng khi bình minh của nền hòa bình trọn vẹn chỉ còn cách vài bước chân. Câu chuyện của chú là một lời đanh thép nhắc nhở thế hệ hôm nay: Hòa bình không bao giờ là miễn phí, nó được mua bằng cái giá tối thượng của những tuổi xuân vĩnh viễn dừng lại ở tuổi ba mươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cau chuyện 42: VẾT HẰN CỦA BÁNG SÚNG BÊN BỜ VỰC THẲM VÀ CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI LÚC 4 GIỜ CHIỀU | Câu chuyện thời hoa lửa