Bài viết

Câu chuyện 434

Hưng Yên07/01/2026Hoàng Thế3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử không phải là gánh nặng trên đôi vai kìm hãm sự hy vọng về tương lai của chúng ta , mà ta phải biết lịch sử hiểu rõ quá khứ để làm chủ hiện tại nhớ về cội nguồn để kiến tạo lên tương lai huy hoàng . Và để đáp ứng cuộc vận động của nhà trường để tiếp tục trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị lịch sử . Chúng em đã có cuộc gặp gỡ và thăm hỏi và may mắn được tiếp xúc với cựu chiến binh có công với quê hương đó là cụ: ĐỖ CAO PHỦNG VÀ BÀ HOÀNG THỊ NGÂN hai ông bà là người đã chứng kiến và trực tiếp trong những năm khói lửa của chiến tranh

Và cũng thật may mắn cho chúng em khi đã được nghe câu chuyện”những năm tháng chiến tranh”của cụ ĐỖ CAO PHỦNG sinh năm 1935 , và nhập ngũ khi mới 19 tuổi độ tuổi đẹp nhất cuộc đời nhưng ông giống như các thanh niên thời bấy giờ đề có một trái tim rực lửa , đẻ cống hiến dành độc lập cho dân tộc .ÔNG xuất phát ban đầu ở quân tình nguyên , chống pháp đơn vị lúc đầu là sư đoàn 304 , sau chuyển sang sư đoàn 335 để công tác . ông kể cuộc sống ban đầu rất thiếu thốn bữa ăn nay no kia đói có lần ông phải ăn gạo mục , hái từng mớ rau rừng , dường như chính trong hoàn cảnh ấy lại tạo thêm lòng quyết tâm và một ý chí bằng thép để vượt khó và sẵn sàng chiến đấu vì Tổ quốc .Và cũng cho em thấy cuộc sống của dân tộc thời khói lửa, trong những năm tháng cách mạng khó khăn , cơ cực như thế nào ! thiếu thốn đủ thứ , mặc dù cuộc sống như vậy sao có thể khiến một chiến binh nhụt chí . Thậm chí ông còn quyết tâm hơn nữa , ông và các chiến sĩ mang trong mình sứ mệnh chấm dứt khổ đau cho dân tộc ông cống hiến cho cuộc chiến giải phóng 4 xã: xa ông đình , xã đông tảo , xã tân dân,... rồi sau đó chiến trận ở một số nơi ngày càng , ác liệt , ông được điều xuông ninh bình , được bổ nhiệm là tiểu đội phó phụ trách dội 37

. Nhiệm vụ của là xung phong , lên cầm 1 quả bộc phá tạo con đường cho 1 tiểu đội đánh vào các lô cốt và bắt ống kẻ địch , ông kể nhiệm vụ ấy rất nguy hiển nhưng là nhiệm vụ được giao thì làm thôi : chỉ cầmở đuòng cho đồng đội của mình đánh vào là được , nhưng nhiệm vụ ấy cũng rất nguy hiểm vì khi ném , nhưng nhiệm vụ ấy ấy cũng rất nguy hiểm vì thu nêm quả là cốt ấy nó nổ rất to, có lần nó nổ khiến ông bị thương , nhưng ông không sơ phải đánh đến cùng cho dù phâỉ hi sinh . Rồi nói đến đây ông lại trầm tự và buồn bà, khi nghĩ lại nhiệm vụ ấy, 1 người đồng chí ,người đồng chí ấy cũng đang làm hiệm vụ giống như ông nhưng khi nổ bộc phá đồng đội ấy không kịp chui vào hầm nên đã không may mắn sống sót ánh mắt ông đâm chìm sỗi hờ hững nhìn bầu trời tối . Rồi ông gác lại cả vết thương sâu trong lòng ấy lên đường hành quân vào khu tam giác, đùng 5 h sàng kẻ địch ập đến bào hiệu cuộc chiến đã bắt, hai bên dành dật giằng co nhau đội của ông dù ít người hơn nhưng vẫn có thể cầm cự 1 ngày 1 đêm với địch , khiến địch không tiến vào và buộc phải rút lui . thể giện khả năng tác chiến tuyệt vời , và các kinh nghiệm khí thế ngút trời được rèn luyện qua vô số trận chiến cận kề sinh tử . Rồi tiếp tục , năm 1958 , ông sang đánh hạ Lào và Trung lào . Toàn đội phải hành quân từ Thanh Hóa đến Trung Lào cuộc hành quân là đi bộ , mang cả các loại pháo tầm xa , pháo cao xạ , súng ống đạn dược , môi người línhcũng phải mang thêm theo 10 kg gạo trên lưng , và mỗi người lịnh cũng được trang bị thêm mũ cối , dép cao su và một ít lá để ngụy trang , đây chính là đặc điểm của bộ đội cụ Hồ , lực lượng nòng cốt khiến cho các thế lực mạnh mẽ khác cũng phải suy nghĩ lại đến việc bước chân lên xâm chiếm quê hương của chúng ta hay còn được các nhà sử gia biết đến là “ bụi cây biết nói tiếng việt “ . Cuộc hành quân này rất khó khăn và thiến thốn đủ thứ nhưng quân dân ta vẫn quyết tâm hoàn thiện nhiệm vụ mà cấp trên giao cho . Và ông cũng có nhắc đến chiến dịch ĐIỆN BIÊN PHỦ lịch sử 1954với 1 thái độ hết

Sức tự hào , ông và sư đoàn 304 , hành quân đi bộ và vận chuyển vũ khí từ Thanh Hóa , Nghệ Tĩnh , Nghệ An , qua Sơn La đến Điện biên . Ông kể kế hoạch của trung ương giao cho Đại tướng Võ Nguyên giáp là đánh nhanh thắng nhanh . Nhưng sau đó khi đến trận địa đại tướng Giaps quan sát và nhận xét trận địa trong 11 ngày đêm . Trong thời gian phía ta xem sét thực chiến , thì phía địch cụng không ngồi im được lên chúng tăng cường viện trợ , sức người và hàng hóa bằng máy bay còn phía quân ta nói chung là thiếu thốn gác lại việc ấy . Chiên sự nổ ra , do sự sáng suốt và tài thao lược quá xuất sắc và nhạy bén và cso thể là thiên tài quân sự của đại trướng mà chuyển sang kế hoạch “ đánh chắc tiến chắc “ trong 56 ngày đêm lịch sử bắt đầu sư đoàn 308 đánh vào phía Lào . Tướng địch nhận định đây sữ là trận đánh chắc thắc dành cho bọn chúng , nhưng khí bắt đầu chiến lược ta đấnh phái sau và tạo thành cáio lồng chim bao vây chúng lại . Quân ta lúc này đã kiểm soát được gần hết trận địa lên quyết địch tấn công máy bay cảu địch và chiếm được 70% thực phẩm của địch . Rồi đại tướng ập vào đánh hỏng nhiều máy bay , giải phóng nhiều cứ điểm phía tây . Tạo đà cho quân ta mở tiến công đợt 2 . Tấn công các cứ điểm , bắn vào những vị trí quan trọng khiến địch sợ hãi , lung lay . Đợt 3 Chưa đầy 1 ngày từ 7h sáng – 23h quân ta đã tiêu diệt hết các đồi xung quanh . Kết quả sau đó , ông bảo mình may mắn sống sót trong cuộc chiến ấy , nên sau chiến dịch ông và các đồng đội khác được Bác Hồ tặng huân chương chiến sĩ Điện Biên.

Sau khi được nghe hai cậu chuyện mà ông kể ở trên em cảm thấy rất tự hào và phấn khích trước những chiến thắng mang tầm vóc lịch sử này . Câu chuyện này đã soi sáng cho thế hệ chúng em học tập và rèn luyện

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn